Chương 19: Tử Y và Tử Lan

Tử Y và Tử Lan vén rèm châu bước vào, sắc mặt ửng hồng, khẽ gọi một tiếng: “Tiểu thư.”

Lưu Huyên đứng đó, khuôn mặt kiều diễm tràn đầy lúng túng: “Phu quân chàng…”

Nàng vừa mở miệng, sắc mặt Tử Y và Tử Lan càng đỏ hơn. Tử Y vội bước tới đỡ nàng ngồi xuống, đỏ mặt nói: “Tiểu thư không sao là tốt rồi, nô tỳ quen rồi ạ.”

Nghe vậy, Lưu Huyên chỉ khẽ “ừ” một tiếng, rồi mở lời: “Vậy các ngươi nói ta nghe tình hình trong phủ đi, ta mới đến, chỉ mới gặp qua hầu gia và phu nhân.”

“Ngài nên gọi là phụ thân và mẫu thân rồi.”

Tử Lan lên tiếng: “Giờ ngài đã hồi phủ, là đại tiểu thư của hầu phủ, cũng nên sửa miệng lại. Trước khi ngài đến, phu nhân đã căn dặn rồi, mấy ngày nữa sẽ mở tiệc chiêu đãi, giới thiệu ngài với người trong kinh thành. Nếu đến khi đó ngài vẫn gọi là hầu gia và phu nhân, chẳng phải sẽ làm mất mặt lão gia và phu nhân sao?”

Lời tuy là nhắc nhở, nhưng nghe vào lại có vài phần như dạy dỗ. Lưu Huyên cụp mắt, sắc mặt không đổi, chỉ khẽ đáp với giọng rụt rè: “Ta… ta nhớ rồi.”

Tử Y thấy thế, lập tức mềm lòng, vội nói: “Tiểu thư đừng lo, Tử Lan chỉ là nhắc nhở thôi. Còn mấy ngày nữa mới đến tiệc, tiểu thư cứ từ từ cũng không muộn.”

Tử Lan nghe vậy liền đảo mắt, dù sao vị “đại tiểu thư” không biết liêm sỉ này cũng là kẻ mù, nàng ta không sợ bị thấy.

Tử Y trừng mắt liếc nàng một cái, rồi quay sang dịu dàng nói với Lưu Huyên: “Vừa rồi tiểu thư nói muốn biết chuyện trong phủ? Nô tỳ sẽ từ từ kể cho người nghe.”

Kỳ thực tình hình phủ Vĩnh Dự Hầu ra sao, Lưu Huyên là người rõ hơn ai hết, nhưng nàng vẫn khẽ ừ một tiếng, ngoan ngoãn ngồi nghe.

Lão hầu gia và lão phu nhân đã qua đời từ khi Vĩnh Dự Hầu còn chưa thành thân. Hầu phủ đột ngột mất đi trụ cột, nhị phòng và tam phòng lại không có năng lực, khiến thế lực hầu phủ tụt dốc không phanh.

Vĩnh Dự Hầu vốn có một vị biểu muội thanh mai trúc mã, hai người đã định sẵn hôn sự. Nhưng sau khi lão hầu gia và lão phu nhân mất, vì hầu phủ, ông ta đành cưới tiểu thư đích nữ của Thượng thư bộ Lại là Ân thị.

Ân thị không chỉ là con gái muộn màng của Thượng thư Ân lão, mà còn là con gái duy nhất của Ân gia, từ nhỏ đã được cưng chiều, tính tình có phần kiêu ngạo.

Tất nhiên, những chuyện quá khứ đó Tử Y sẽ không nhắc đến, nàng chỉ kể từ sau khi Ân thị gả vào phủ.

Không lâu sau khi Ân thị vào phủ thì mang thai, sinh ra trưởng tử là Sở Du. Do lần sinh đó làm tổn hại thân thể, từ đó về sau không còn con cái nữa.

Dù là vì phủ hầu mà cưới Ân thị, nhưng Vĩnh Dự Hầu lại là người trọng tình nghĩa. Phải đến năm năm sau mới nạp hai tiểu thϊếp, sinh được hai con gái. Hiện tại trong phủ ngoài Vĩnh Dự Hầu giữ chức Hữu Thông Chính tứ phẩm, những người còn lại đều là tiểu quan lục phẩm, không đáng nhắc tới.

Nhị phòng và tam phòng thì đông đúc nhân khẩu, cùng thế hệ cũng đến hơn mười người, nhưng đều sống dựa vào sự ban ơn của vợ chồng Vĩnh Dự Hầu, có muốn để tâm hay không, chỉ là tùy ý của họ mà thôi.

Nghe xong, Lưu Huyên khẽ cất giọng: “Vậy… ta cần để ý là đại ca Sở Du sao?”

Tử Lan nghe vậy khẽ cười khẩy: “Hai vị tiểu thư khác tuy tuổi còn nhỏ, lại là thứ nữ, nhưng họ sinh ra và lớn lên trong phủ hầu, đều là tiểu thư chân chính.”

Lưu Huyên nghe xong hơi ngẩn ra, gật đầu khẽ: “Ta biết rồi.”

Tử Y cau mày, trừng Tử Lan một cái, rồi quay sang nói với Lưu Huyên: “Tiểu thư nghỉ một lát, nô tỳ đi lấy trà bánh cho người.”

Thấy nàng gật đầu, Tử Y liền ra hiệu bằng mắt với Tử Lan, kéo tay nàng ta bước ra ngoài.