Lý Hoành lập tức cau mày, lạnh giọng: “Ta biết ngay, nàng là…”
Chữ giả vờ còn chưa kịp nói ra, thì hạ thân lại đột nhiên siết chặt, lại bị nàng nắm lấy.
“Nàng!”
“Phu quân không thích thế này sao?”
Lưu Huyên khẽ trượt tay, ngón tay lướt nhẹ lêи đỉиɦ, một tiếng hít khí bật lên, thứ nóng rực trong tay nàng cũng khẽ giật mấy cái.
Tay nàng không dừng, giọng nói cũng mềm mại đi, lặp lại câu khi nãy như một ảo giác: “Nếu phu quân lo bị người nhìn thấy, thì qua y phục như thế này cũng được, chỉ là phu quân sẽ thấy hơi khó chịu, về sau lại phải thay khố sạch thôi.”
Cảm giác sung sướиɠ dần tích tụ, Lý Hoành không nhịn được khẽ ngẩng đầu, giọng khàn khàn pha tiếng thở gấp: “Nàng nói ta sợ, là sợ chuyện này?”
“Dĩ nhiên.”
Lưu Huyên chu môi: “Phu quân xưa nay đâu phải người biết nhịn. Trước kia ở thôn Lưu gia, lúc ta đang đến nguyệt sự, mỗi ngày chàng còn không buông tha, vậy mà giờ về tới kinh thành, đã khó chịu đến mức này mà vẫn nhịn được, ngoài việc sợ bị người nhìn thấy, ta thật chẳng nghĩ ra lý do nào khác.”
Lời này nghe qua thì hợp tình hợp lý, nhưng Lý Hoành không cách nào quên được nụ cười mỉa mai nàng vừa nở ra.
Y chắc chắn, mình không nhìn nhầm.
Thế nhưng, y đã không còn sức nghĩ ngợi gì nữa rồi.
Toàn thân gần như bị kɧoáı ©ảʍ rút cạn, Lý Hoành chưa từng chịu qua loại kí©h thí©ɧ thế này. Huống chi, y đã nhịn suốt hai ngày.
Ở độ tuổi huyết khí phương cương, trước kia vì lo đến cảm ứng song sinh, cho dù có du͙© vọиɠ cũng chỉ biết mượn võ luyện để tiêu hao.
Chưa từng nếm mùi sơn trân hải vị, thì ăn rau dại cháo loãng vẫn chịu được. Nhưng một khi đã thông qua cảm ứng mà nếm được mỹ vị nhân gian, thì rau dại cháo loãng sẽ không còn lấp đầy được du͙© vọиɠ nữa.
Lúc này đây, cảm giác chân thật, không còn qua tầng ngăn cách của cảm ứng, không còn là nhìn trăng dưới nước hay gãi ngứa qua giày, đã khiến lý trí của Lý Hoành hoàn toàn sụp đổ.
Ngón tay thon dài siết chặt mép giường, đầu khẽ ngửa ra sau, lộ ra chiếc yết hầu xinh đẹp, hơi thở cũng dần trở nên dồn dập, đến cuối đã bắt đầu là những tiếng thở nặng nề.
Rõ ràng biết rằng không nên, rõ ràng biết rằng sau đó sẽ có rất nhiều phiền toái, nhưng y lại không thể ngăn nàng lại.
Cuối cùng, kɧoáı ©ảʍ sắp tràn tới…
“Tiểu thư, tiểu công gia.”
Tiếng của Tử Y vang lên, chỉ cách một lớp rèm châu ngoài phòng: “Thái tử điện hạ phái người tới, nói có việc gấp cần mời tiểu công gia đến một chuyến.”
Tiếng gọi bất ngờ khiến hai người trong phòng đồng loạt sững lại, động tác của Lưu Huyên khựng lại, dòng kɧoáı ©ảʍ vừa tích tụ lập tức tan biến.
Nàng đang định tỏ chút thương cảm cho Lý Hoành, lại không ngờ y đột ngột siết lấy tay nàng, thở dốc, tay di chuyển nhanh như gió.
Vài động tác sau, y bỗng dừng lại, hơi nóng cuộn trào bắn ra, mang theo mùi vị rõ rệt, thấm ướt cả lớp vải.
Không ai nói một lời, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở nặng nề rơi vãi khắp nơi.
Một lát sau, Lý Hoành buông tay nàng ra, hơi nghiêng người, trán tựa lên trán nàng.
Y nhắm mắt, không nhìn nàng, mãi đến khi tiếng thúc giục của Tử Y lại vang lên lần nữa từ bên ngoài, y mới từ từ mở mắt, lùi khỏi nàng một chút, nhìn vào đôi mắt trống rỗng kia, từng chữ khàn khàn bật ra:
“Chúng ta, còn dài.”
Nói xong, y khẽ đáp một tiếng “ừ” với bên ngoài, nhặt đai lưng trên giường, chỉnh lại xiêm y, vén rèm bước ra.
Lưu Huyên vẫn quỳ nửa người trên đất, mắt cụp xuống. Chỉ khi nghe thấy tiếng bước chân của y dần xa, nàng mới đứng dậy, đưa tay lên dưới mũi khẽ ngửi.
Chậc!
Nhiều thật!
Không biết đã nhịn bao lâu rồi.