Có lẽ nàng thật sự mù, lần đầu tiên chỉ chạm được vào khóe môi y, vậy mà còn không chịu an phận, vươn đầu lưỡi mềm mại như nụ đinh hương liếʍ nhẹ một cái.
Sau đó, dường như nhận ra điều gì không đúng, nàng khẽ cau mày, trên gương mặt kiều diễm còn lộ ra vài phần bất mãn.
Nàng nâng mặt y lên, khẽ ngửi, như thể muốn phân biệt xem có mùi gì lạ hay không.
Lý Hoành không biết nàng có ngửi ra điều gì không, nhưng y thì biết, y đã ngửi thấy hương thơm ngọt ngào từ nàng.
Chút lý trí vừa mới gượng dậy lập tức lại lao dốc, y vội mở miệng: “Nàng…”
Chữ vừa thoát khỏi miệng, Lưu Huyên đã bất ngờ cúi đầu, cắn lấy cằm y, rồi lần theo đường quai hàm mà hôn xuống, cuối cùng dừng lại nơi yết hầu mẫn cảm của y.
Lý Hoành cụp mắt nhìn nàng, yết hầu khẽ động, mà nàng tựa như phát hiện được món đồ chơi thú vị, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếʍ mυ"ŧ, trêu chọc.
Có lẽ vì mãi không thể xác định vị trí chính xác, nàng có chút khó chịu, há miệng mang theo vẻ trẻ con giận dỗi mà cắn một cái không nặng không nhẹ.
Một cú cắn này khiến cơ bụng Lý Hoành căng cứng, lý trí hoàn toàn tan vỡ. Y lập tức nâng cằm nàng lên, mang theo vài phần bực bội và tức giận, kéo lệch cổ áo, rồi hung hăng hôn xuống môi nàng.
Mãi đến lúc này, Lưu Huyên mới dám lén nhìn y một cái.
Khuôn mặt y lúc này đã được hóa trang qua, giấu đi vẻ diễm lệ và ngang ngược vốn có, trông chỉ như một kẻ phóng túng thường thấy. Nhưng hiện tại, trên gương mặt ấy chỉ còn lại sự kìm nén và phiền muộn.
Lưu Huyên biết y đang kìm nén điều gì, giận dữ vì điều gì. Y đang kìm nén là ham muốn thân thể, mà giận chính là vì bản thân mình trước mặt nàng chẳng có chút tự chủ nào đáng nói.
Nhưng nàng sẽ không cho y cơ hội hối hận.
Kéo dài dây dưa không dứt chỉ khiến nàng chuốc thêm phiền toái. Nàng không có thời gian chơi trò tình ái với y mãi được.
Sau ngày hôm nay, dù không khiến y hoàn toàn tin nàng, thì ít nhất cũng sẽ gieo vào lòng Lý Doanh và y một tầng khúc mắc, khiến y không còn có thể thường xuyên đến tìm nàng.
Chủ ý đã định, nàng không chần chừ thêm, người của Lý Doanh chắc cũng sắp tới rồi.
Nàng chủ động lui ra, nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể y, từ từ quỳ xuống, dịu giọng nói: “Phu quân, để Huyên nhi giúp chàng nhé.”
Lý Hoành không lên tiếng, chỉ cố kiềm chế du͙© vọиɠ, lặng lẽ nhìn nàng.
Nhìn nàng quỳ xuống, lần tìm tới thắt lưng y, sau đó thuần thục cởi dây lưng đặt sang một bên. Rồi nàng tiếp tục mở áo ngoài, lần tới dây buộc của khố, đưa tay chạm vào.
Đó là phòng tuyến cuối cùng.
Lý Hoành biết rất rõ, chỉ cần dây buộc kia được cởi ra, thì sẽ không còn gì giống như trước nữa.
Giới hạn của con người, xưa nay không phải bỗng chốc sụp đổ, mà là dần dần tan rã.
Ngón tay ngọc ngà của nàng đã đặt lên dây buộc, giờ đây y chỉ còn hai lựa chọn: một là lập tức dừng lại, xem như chưa từng có gì xảy ra, khúc mắc giữa y và Lý Doanh chỉ cần vài lời là có thể hóa giải.
Hai là, hoàn toàn sa đọa. Mà để sa đọa, chỉ cần vài cái cớ. Một cái là để xem nàng có thực sự mù đến mức không nhận ra phu quân đã đổi người hay không. Một cái khác là, y có thể nhân cơ hội quan sát con người thật của nàng khi hành sự.
Nhưng Lý Hoành hiểu rõ, bản thân y trước mặt Lưu Huyên hoàn toàn không có khả năng tự chủ. Y đã động lòng với nàng.
Chuyện này không liên quan gì đến yêu hay không yêu, chỉ là bản năng của cơ thể.
Nhìn thấy nàng sắp tháo ra rồi, cuối cùng Lý Hoành vẫn đặt tay lên bàn tay mảnh mai kia, khàn giọng nói: “Không cần nữa.”
Y vốn tưởng nàng sẽ thắc mắc, thậm chí y đã chuẩn bị sẵn lời lẽ như vì muốn tốt cho nàng… Thế nhưng không ngờ, nàng vừa nghe xong liền ngẩng đầu lên, mang theo gương mặt mỹ miều tiến sát lại, khóe môi nở một nụ cười châm chọc, hoàn toàn lột bỏ vẻ ngoan ngoãn yếu mềm trước đó, nhẹ nhàng buông ra ba chữ:
“Chàng sợ rồi.”
Không phải chàng có phải sợ không? Mà là chàng sợ rồi.
Giọng nói chắc nịch, lại mang theo châm biếm.