Chương 16: Tuyệt đối sẽ không biết được chân tướng

Từ ma ma nghe xong sững người, ánh mắt né tránh: “Sao phu nhân lại đột nhiên nhắc đến chuyện đó?”

Ân thị không trả lời, chỉ nhìn thẳng bà ta: “Ngươi chỉ cần trả lời, đứa trẻ đó có thật là đã chết hay chưa?”

Từ ma ma không dám nhìn bà ta, ấp úng đáp: “Chắc là chết rồi…”

Ân thị lập tức cau mày: “Chắc là? Là ý gì?”

Biết không thể trốn tránh, Từ ma ma bỗng quỳ sụp xuống, dập đầu, khàn giọng nói: “Hồi đó người kia đã chết, đứa bé mới ba tháng, không khóc không quấy, còn cười rất ngoan, đừng nói là lão nô, ngay cả sát thủ được thuê cũng động lòng trắc ẩn, chẳng ai ra tay nổi.”

“Phu nhân không biết đâu, lão nô chưa từng thấy đứa trẻ nào vừa ngoan vừa xinh đẹp như thế, thật sự là…”

“Đủ rồi!”

Ân thị cắt lời, khàn giọng hỏi: “Về sau thì sao?”

Từ ma ma thở dài: “Lão nô và sát thủ tuy không nỡ, nhưng vẫn biết rõ nhiệm vụ, liền để đứa trẻ lại nơi thâm sơn cùng cốc. Lúc ấy trời đã tối, núi hoang mấy chục dặm không một bóng người, lại có sói hoang rình rập, chắc chắn sống không nổi đâu.”

Ân thị nghe xong cụp mắt, hồi lâu không nói.

Từ ma ma vẫn quỳ sát đất, không dám lên tiếng.

Mãi đến khi im lặng thật lâu, bà ta mới dám ngẩng đầu một chút, dò hỏi: “Sao phu nhân lại nhắc lại chuyện xưa? Chẳng lẽ có điều gì bất thường?”

Ân thị nhìn bà ta, vẻ mặt phức tạp, thấp giọng nói: “Mấy hôm trước Thái tử đến tìm, nói rằng hắn đã cùng một nữ tử kết tóc thành phu thê. Nhưng thân phận nữ tử ấy quá thấp, muốn chúng ta an bài cho nàng một thân phận, để sau này thuận lợi đưa vào phủ Thái tử.”

Từ ma ma nghe vậy lập tức mừng rỡ: “Đây là chuyện lớn! Thái tử bao năm nay thanh tâm quả dục, đến một cung nữ hầu hạ bên người cũng không có, giờ lại vì một nữ tử mà để tâm đến vậy, đủ thấy đã động chân tình. Chờ nàng vào phủ Thái tử, tương lai tiền đồ vô lượng, hầu phủ chúng ta cũng sẽ…”

“Không đơn giản như ngươi nghĩ.”

Ân thị cắt ngang lời bà ta, nói tiếp: “Chuyện này không giấu được phủ Tể tướng. Thái tử còn chưa cưới Thái tử phi, lại đã si mê một nữ tử khác, thể diện phủ Tể tướng còn để đâu? Dù Hầu phủ có toan tính gì cũng không thể lộ liễu quá, nếu không, vinh hoa chưa đến, cái chết đã trước mắt rồi.”

Từ ma ma gật đầu: “Phu nhân suy tính chu toàn, là lão nô nghĩ nông cạn. Chỉ là chuyện này thì liên quan gì đến đứa trẻ năm xưa?”

Ân thị nhìn bà ta, giọng u ám: “Nữ tử đó, giống người kia đến tám phần. Hơn nữa, nàng là do một thợ săn nhặt được nơi núi hoang.”

Nghe vậy, mắt Từ ma ma trợn to, vừa sợ vừa kinh: “Vậy… vậy thì…”

Ân thị gật đầu: “Dù chưa hỏi rõ, chỉ với dung mạo kia cũng đủ khẳng định rồi. Dù sao trên đời này, mấy ai có thể giống người kia đến thế?”

Bà ta cụp mắt, giọng thấp trầm, như hoài niệm, như tiếc nuối, lại mang theo cả oán hận.

Từ ma ma vẫn còn kinh hãi, hồi lâu mới lấy lại tinh thần.

Bà ta im lặng một lúc, quỳ bò đến trước mặt Ân thị, ngẩng đầu nhìn bà ta, khẽ nói: “Lúc ấy đứa trẻ mới ba tháng, còn trong tã lót. Nô tỳ xác nhận người kia đã chết hẳn mới rời đi. Người biết chuyện đều đã chết sạch, cho dù đứa bé đó chính là nữ tử kia, nàng cũng tuyệt đối sẽ không biết được chân tướng.”

Nghe vậy, sắc mặt Ân thị khẽ động, nhìn Từ ma ma mà không nói gì.

Từ ma ma do dự một lát, nhẹ giọng nói: “Phu nhân, người cũng nên có một giọt máu của riêng mình.”

Ân thị nghe vậy đồng tử co rút, rồi lập tức chau mày: “Nhưng nàng mù, nghe đâu còn bị điếc nhẹ.”

Từ ma ma không ngờ là chuyện ấy, sau khi ngạc nhiên thì thấp giọng: “Nhưng dung mạo của nàng đó chẳng phải sờ sờ ra đó sao? Nếu không có nhan sắc ấy, Thái tử điện hạ đã chẳng lưu tâm đến vậy. Lão nô xin nói một câu to gan, nàng như thế, chẳng phải càng có lợi cho phu nhân sao?”



Lý Hoành vừa bế Lưu Huyên vào phòng thì lập tức có chút hối hận.

Y ngồi trên giường, nhìn Lưu Huyên đang tựa trong lòng mình, định mở miệng nói dừng lại thì nàng đột nhiên chủ động hôn lên môi y.