Lưu Huyên tựa vào lòng y, làm nũng: “Dĩ nhiên là không, ta cũng mong phu quân luôn bên cạnh. Nhưng chẳng phải phu quân nói, sau khi về kinh sẽ rất bận rộn sao?”
Lý Hoành khẽ cười: “Đúng là bận, nhưng một ngày không gặp như cách ba thu. Phu quân chỉ muốn ở bên nàng thêm chút nữa, chẳng lẽ nương tử không nhớ phu quân sao?”
Y nói thế rồi, nàng còn có thể đáp ra sao?
Chỉ đành nén bực bội, thỏ thẻ nói một câu nhớ rồi.
Lý Hoành nghe vậy khẽ cười, nâng cằm nàng lên: “Nhớ ở đâu?”
Ngón tay y điểm vào đôi môi đỏ của nàng: “Ở đây sao?”
Không đợi nàng đáp, ánh mắt y đã trượt xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua, điểm lên cặp ngực căng tròn của nàng, giọng trầm thấp: “Hay là ở đây? Hay là…”
Ánh mắt y tiếp tục hạ thấp, ý tứ đã quá rõ ràng.
Cứ mở miệng là trêu ghẹo nàng, xem ra hai ngày nay y đã bị dồn nén đến mức không chịu nổi.
Lưu Huyên vươn một ngón tay ngọc ngà, vẽ vòng tròn trên ngực y, không trả lời mà ngược lại hỏi: “Vậy còn phu quân? Nhớ ta ở đâu?”
Tê dại lan từ ngực, cuối cùng hóa thành một ngọn lửa, chạy thẳng xuống bụng dưới. Mắt Lý Hoành lập tức tối lại, ánh nhìn như xoáy sâu vào nàng.
Y bỗng siết chặt nàng vào lòng, ép sát vào bụng dưới, để nàng cảm nhận được sự tồn tại của y, cúi đầu nhìn nàng, giọng khàn đặc: “Nàng nói xem?”
Lưu Huyên hơi đỏ mặt: “Phu quân… chẳng phải hôm qua chàng mới ăn no rồi sao?”
Hừ!
Người ăn no là Lý Doanh, đâu phải y!
Nghĩ đến mấy ngày bị hành hạ vừa rồi, sắc mặt Lý Hoành lập tức tối sầm, y khẽ liếʍ răng sau, nhìn nàng nói: “Phu quân nàng trời sinh dị bẩm, ăn thế nào cũng không đủ.”
“Nhưng bây giờ là ban ngày…” Khuôn mặt kiều diễm của Lưu Huyên lộ vẻ khó xử: “Ta lại vừa mới vào phủ ngày đầu tiên…”
Lý Hoành tất nhiên biết đây là ban ngày, lại là ngày đầu nàng về phủ. Cho dù không phải vậy, y cũng sẽ không thật sự làm gì nàng, vì nàng dù sao cũng là người của Lý Doanh, y chưa đến mức đê tiện đến thế…
“Ưm!”
Lý Hoành bất chợt rên khẽ một tiếng, không thể tin được mà cúi đầu nhìn xuống: “Nàng…”
Lưu Huyên đỏ mặt, hơi động đậy: “Nhưng ta cũng không nỡ để phu quân chịu khổ. Không bằng ta… phu quân cứ nhanh lên một chút.”
Lời vừa rơi, khuôn mặt kiều diễm trắng hồng của nàng đã đỏ như thể có thể nhỏ ra máu.
Lý Hoành nhìn nàng, yết hầu khẽ động, lý trí và xúc động giao tranh kịch liệt.
Lý trí nói với y, làm người phải có giới hạn, nàng là nữ nhân của Lý Doanh, y không nên, cũng không thể thực sự làm gì nàng.
Huống hồ, nếu y thật sự muốn nữ nhân, kiểu nào mà chẳng có, cớ gì cứ phải là nàng?
Nhưng xúc động lại bảo, chuyện này không tính là gì cả, huống hồ khổ y chịu, xét cho cùng cũng là vì nàng mà ra. Giờ chẳng qua chỉ là đòi chút lãi thôi.
Hơn nữa, nàng thì tính gì là nữ nhân của Lý Doanh? Không danh không phận, chỉ là món đồ chơi giải sầu, đến cả kỹ nữ, thϊếp thất còn có thể đem tặng lẫn nhau, nàng tính là gì?
Quan trọng hơn cả là nữ nhân trước mắt quá mức diễm lệ. Nếu nàng tiếp cận Lý Doanh với mục đích khác, vậy thì y làm vậy cũng là vì tốt cho Lý Doanh thôi!
Bên này Lý Hoành còn đang giằng co giữa lý trí và du͙© vọиɠ, bên kia Lưu Huyên lại không dừng tay. Hơi thở của y càng lúc càng nặng, thân thể cũng thay đổi rõ rệt.
Lý Hoành đã nhẫn đến cực hạn, đúng lúc đó, nàng lại khẽ dùng sức.
Lý Hoành lại bật ra tiếng rên trầm, dứt khoát bẻ gãy sợi dây mang tên “lý trí”, ánh mắt u tối nhìn nàng một cái, bỗng nhiên bế bổng nàng lên, sải bước vào trong phòng.