…
Lưu Huyên vốn tưởng màn thử thăm dò lúc ở cổng là mục đích chính của Lý Hoành, nào ngờ y lại thật sự cùng nàng vào gặp Vĩnh Dự Hầu và Hầu phu nhân.
Quản gia rõ ràng cũng không ngờ tới, vừa thấy y định bước vào nhà liền vội vàng giơ tay cản lại, nhưng Lý Hoành chẳng hề để tâm, cứ thế nắm tay Lưu Huyên bước thẳng vào.
Vĩnh Dự Hầu và Hầu phu nhân đang ngồi trên cao uống trà, vừa thấy người bước vào là y, còn định đặt chén trà xuống đứng dậy nghênh tiếp, thì lại thấy Lưu Huyên bị y nắm tay dẫn vào.
Tuổi đã không còn nhỏ, thân phận cũng không thấp, trên đời mỹ nhân nào chưa từng thấy, nhưng giây phút trông thấy Lưu Huyên, Vĩnh Dự Hầu vẫn không khỏi sững sờ.
Da trắng như ngọc, mông tròn eo nhỏ, dung mạo diễm lệ mà phóng khoáng, nhưng khí chất lại siêu phàm thoát tục. Dù đôi mắt mù mịt nhưng ánh nước vẫn long lanh, không những không làm giảm sắc đẹp, mà còn khiến nàng thêm phần yếu đuối thoát tục, làm dịu đi vẻ quá đỗi xinh đẹp vốn dễ gây phản cảm.
Một nữ tử như vậy, chẳng trách Thái tử xưa nay thanh tâm quả dục cũng phải đắm chìm không lối thoát, chẳng ngại đắc tội thừa tướng và hoàng hậu, chỉ để đưa nàng vào phủ với danh phận chính đáng.
“Choang!”
Tiếng chén trà rơi vỡ lôi Vĩnh Dự Hầu khỏi dòng suy tưởng. Ông quay sang nhìn, chỉ thấy Hầu phu nhân như mất hồn, ánh mắt ngơ ngẩn dán chặt vào Lưu Huyên.
Vĩnh Dự Hầu nhíu mày khẽ nhắc: “Phu nhân…”
Ân thị giật mình tỉnh lại, có phần hoảng loạn liếc nhìn phu quân, rồi lập tức thu lại thần sắc, lấy lại bình tĩnh, mỉm cười nói: “Thất lễ rồi, chỉ là vừa thấy được dung mạo của tiểu thư, nhất thời xúc động quá mức.”
“Cũng phải cẩn thận một chút.”
Vĩnh Dự Hầu sai hạ nhân vào dọn dẹp, sau đó quay sang hỏi: “Tiểu công gia sao lại cùng Lưu tiểu thư tới phủ?”
Lý Hoành nhướng mày, thản nhiên nói: “Nghe nói Hầu gia và phu nhân tìm được ái nữ thất lạc bao năm, bản thế tử đặc biệt đến góp vui. Nhưng giờ nhìn lại, sao chẳng thấy chút vui mừng gì là tìm lại được con?”
Ánh mắt y liếc qua Ân thị vẫn đang chăm chăm nhìn Lưu Huyên, giọng đầy ẩn ý: “Các người chắc chắn tìm đúng con gái rồi chứ?”
Sắc mặt Vĩnh Dự Hầu khẽ trầm xuống: “Tiểu công gia nói vậy là sao? Tính tình mỗi người mỗi khác, đâu phải ai gặp lại thân nhân cũng khóc trời khóc đất.”
“Hầu gia đừng căng thẳng. Ta chẳng qua nói đùa thôi mà.”
Lý Hoành buông tay áo Lưu Huyên ra, đổi thành nắm lấy tay nàng, mặc kệ nàng hơi giãy giụa, cố chấp đan mười ngón tay vào nhau.
Hành động ấy lập tức khiến Vĩnh Dự Hầu và Ân thị há hốc kinh ngạc.
Vĩnh Dự Hầu liếc nhìn Lưu Huyên sắc mặt vẫn bình tĩnh, rồi lại quay sang nhìn Lý Hoành: “Tiểu công gia đây là…”
Lưu Huyên suýt chút nữa tức đến thổ huyết. Nàng đã đoán được tên khốn này muốn làm gì!
Nhưng khổ nỗi y vừa mới giả làm Lý Doanh, mà nàng lại là một tiểu nương tử nhu nhược một lòng tin tưởng phu quân. Không những không thể cự tuyệt, còn phải giả vờ thẹn thùng ngoan ngoãn!
Quả nhiên, sợ Vĩnh Dự Hầu và Ân thị chưa thấy rõ, Lý Hoành còn giơ tay đang nắm của hai người lên, nghiêm mặt nói: “Thực ra, là ta năn nỉ biểu ca tới xin hai vị giúp đỡ, cho Huyên Nhi một thân phận.”
Thân phận bây giờ của y chính là đích tử của Quốc cữu gia, còn người gọi là biểu ca trong miệng y, đương nhiên là chỉ Thái tử Lý Doanh.
Nghe vậy, Vĩnh Dự Hầu cùng Ân thị đều kinh ngạc đến mức không thốt nên lời: “Chuyện này…”
Lý Hoành quay đầu nhìn sang Lưu Huyên, vẻ mặt dịu dàng: “Mấy ngày trước ta ra ngoại thành, chính là vì nàng ấy. Ta vừa gặp đã yêu, giấu đi thân phận để cùng nàng bái đường thành thân, đời này quyết không lấy ai khác ngoài nàng. Nhưng thân phận nàng quá thấp hèn, vì thế ta mới cầu xin biểu ca sắp xếp cho nàng một thân phận, để có thể đường đường chính chính cưới nàng làm thê.”
Lưu Huyên “thẹn thùng” cúi gằm đầu, trắng mắt thiếu điều muốn lật tới trời!
Tên khốn này thật sự không biết xấu hổ là gì sao!
Lý Doanh thân đang ở thôn Lưu gia, còn y thì thay thế Lý Doanh ở lại phủ Thái tử. Như vậy, thân phận Tiêu Hoành này buộc phải “biến mất” khỏi kinh thành, lý do tốt nhất dĩ nhiên là ra ngoài du ngoạn, dẫu sao nhân vật của y vốn được định hình là phóng túng ham chơi, ai cũng sẽ tin.
Vì thế, ai nấy đều biết mấy ngày trước Tiêu Hoành không có mặt ở kinh thành, trong khi Lý Doanh thì chưa từng rời khỏi!
Như vậy xét theo thời điểm, xét theo khả năng cùng nữ tử âm thầm kết tóc se duyên, thì người có lý nhất, lại là y!
Vĩnh Dự Hầu và Ân thị liếc nhìn nhau, đều trầm mặc không nói gì.
Bởi vì khi Thái tử đến, đã nói rất rõ hắn và một nữ tử đã làm phu thê thật sự, chỉ là thân phận nàng quá thấp, lại mang khiếm khuyết, nên mới cần an bài một thân phận để đưa nàng vào phủ Thái tử.
Thế mà giờ, tiểu công gia lại thân mật nắm tay nữ tử ấy, nói rằng người có chuyện phu thê với nàng là chính y?
Vậy rốt cuộc, bọn họ nên tin ai mới đúng đây?