Chương 10: Người này là rùa tinh hoá thành à?

Quản gia đang đỡ nàng bỗng hoảng sợ đến trắng bệch mặt, vội buông tay nàng ra, luống cuống né sang một bên, bỏ mặc Lưu Huyên một mình đứng ngẩn ngơ, để mũi tên lao thẳng đến giữa trán.

Bốp!

Mũi tên ghim thẳng vào giữa chân mày. Quản gia hoảng hồn nhắm chặt mắt, chẳng dám nhìn.

Chết rồi!

Vừa đưa người về đến cửa phủ đã bị bắn chết giữa đường, lão biết ăn nói với Hầu gia và phu nhân thế nào? Hầu gia lại phải ăn nói với Thái tử điện hạ ra sao?

Quản gia hãi đến độ chuẩn bị lo hậu sự thì đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu uất ức: “Đau quá…”

Lão vội mở mắt ra nhìn, chỉ thấy Lưu Huyên ôm trán đứng đó, khuôn mặt xinh đẹp nhăn lại vì ấm ức, ngay cả đôi mắt vô thần kia cũng ứa nước.

Lão cúi nhìn xuống mũi tên, rõ ràng không có đầu nhọn, chỉ dùng vải bọc một vật nặng, chắc là viên đá.

Quản gia tức đến mắng chửi om sòm: “Là thằng ranh nào vậy? Chán sống rồi à? Có biết…”

“Thằng ranh? Là đang gọi bản thế tử sao?”

Một nam tử từ trên tường nhảy xuống, tay còn cầm cung, rõ ràng mũi tên lúc nãy là do y bắn.

Quản gia đang giận đùng đùng, vừa nhìn thấy nam tử ấy lập tức cụp hết khí thế, vội vã chắp tay hành lễ: “Nô tài tham kiến tiểu công gia.”

Nói xong, lão liền quay sang Lưu Huyên giới thiệu: “Đại tiểu thư, đây là thế tử phủ Tiêu quốc công, tiểu công gia Tiêu Hoành.”

Thế tử của Tiêu quốc công, tiểu công gia Tiêu Hoành?

Chiều hôm kia vẫn còn là Lý Hoành, mạo danh Lý Doanh cùng nàng kề cận bên gối, giờ đã thành thế tử Tiêu quốc công rồi.

Bảo sao chẳng cần nàng ám chỉ, Lý Doanh lại nghĩ đến chuyện tìm cho nàng một thân phận. Hóa ra là đã có tiền lệ!

Nhưng bọn họ có phải quá to gan rồi không? Khuôn mặt chỉ thay đổi ba phần, giọng nói còn chẳng thèm cố ý thay, cứ thế ngang nhiên thành người khác?

Lưu Huyên buông tay, ngoan ngoãn cúi người hành lễ về một phía: “Tham kiến tiểu công gia.”

“Đại tiểu thư, sai rồi.”

Quản gia nhẹ kéo tay áo nàng: “Tiểu công gia bên này.”

Lưu Huyên ngoan ngoãn đổi hướng, cúi người hành lễ về phía con ngựa kéo xe: “Tham kiến tiểu công gia.”

Quản gia: …

Lão cười gượng quay sang Lý Hoành: “Đại tiểu thư bị mù, mong tiểu công gia thông cảm.”

“Không sao.”

Lý Hoành cúi người nhặt mũi tên lên, nửa cười nửa không nhìn vết sưng đỏ giữa trán nàng: “Bản thế tử chỉ nghe nói Hầu gia tìm được một tiểu thư bị mù, nên cố ý đến xem thử, rốt cuộc có thật là mù hay không.”

Quản gia nghe vậy tức đến run người, nhưng không dám nói gì. Kẻ trước mặt đừng nói lão, đến cả Hầu gia cũng không chọc nổi, đành cười gượng: “Đa tạ tiểu công gia quan tâm, Hầu gia và phu nhân vẫn đang chờ trong phủ, không biết tiểu công gia…”

“Bản thế tử vốn thích náo nhiệt.”

Lý Hoành giao cung tên cho Tầm Nhất bên cạnh: “Đã tới rồi thì đương nhiên phải cùng náo nhiệt một phen.”

Quản gia chẳng còn cách nào, đành cắn răng nói: “Mời tiểu công gia.”

“Không cần!”

Lý Hoành nhìn Lưu Huyên, cười nói: “Ngươi đi trước dẫn đường. Vừa nãy làm mỹ nhân bị thương, ta ở phía sau theo để nhận lỗi.”

“Cái này…”

Quản gia thoáng do dự, thấy Lý Hoành nhíu mày, đành nuốt lời định nói vào bụng, gật đầu đồng ý.

Lý Hoành chờ quản gia đi được vài bước, mới bước đến bên Lưu Huyên, kéo nhẹ tay áo nàng, hạ giọng: “Đi theo ta.”

Giọng nói hằng ngày của Lý Hoành luôn mang theo vẻ cà lơ phất phơ, chỉ giống Lý Doanh năm phần. Nhưng lúc này cố ý đè thấp giọng, lại giống hệt như Lý Doanh mười phần!

Bước chân Lưu Huyên khẽ khựng lại, nàng xoay mặt “nhìn” về phía y, dè dặt gọi một tiếng: “Phu quân?”

Lý Hoành híp mắt, rồi cong môi cười, cúi đầu đáp nhỏ: “Ừ, là ta. Phu quân của nàng chính là thế tử của Tiêu quốc công - Tiêu Hoành, đừng nhận nhầm người đấy nhé.”

Lưu Huyên: …

Người này là do rùa tinh hoá thành người đấy à!