Tàn nắng hoàng hôn rải vào trong phòng, chiếu sáng mọi góc ngách trong gian nhà.
Trên giường, hai bóng người quấn lấy nhau, nam trên nữ dưới.
Nam tử tuấn mỹ như đang kìm nén không nổi, vừa hôn lên môi nữ tử dưới thân, vừa đưa tay cởi y phục của nàng.
Lưu Huyên lập tức bị đoạt mất hơi thở, toàn thân dính sát vào y.
Nhiệt độ trong phòng như tăng cao hẳn, hơi thở của nam tử cũng nóng rực, ép mở môi nàng, lưỡi lấn sâu vào trong, dây dưa cuồng nhiệt.
Chiếc áo ngoài rất nhanh đã bị cởi bỏ, để lộ chiếc yếm màu hồng phấn. Ngọn núi tuyết kiêu ngạo ẩn hiện dưới lớp yếm, chỉ cần nhẹ kéo một cái là có thể lộ ra toàn cảnh trước mắt.
Thế nhưng, nam tử lại đột nhiên dừng lại, chỉ một tay ôm lấy eo nàng, ghì chặt nàng vào lòng mình.
Một tiếng rên khẽ từ miệng Lưu Huyên tràn ra, khiến yết hầu y khẽ động, cố gắng đè nén hơi thở gấp gáp.
Lưu Huyên không hiểu vì sao y lại dừng lại, mơ hồ gọi một tiếng: “Phu quân?”
Ánh mắt nam tử tối sẫm, yết hầu trượt lên xuống, trong đôi mắt đen tràn ngập du͙© vọиɠ, thế nhưng y lại không tiếp tục chuyện vừa rồi, mà chỉ nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt mịn màng của nàng, khàn giọng nói: “Da trắng như ngọc, dung mạo tuyệt mỹ.”
Y lại nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve: “Đôi tay này, mười ngón thon dài như ngọc, chẳng hề có vết chai sạn, hoàn toàn không giống con gái nhà thợ săn chút nào.”
Được khen ngợi, Lưu Huyên có chút đắc ý: “Người trong thôn ai cũng nói, ta trời sinh đã xinh đẹp.”
Nam tử nghe vậy khẽ cười, cụp mắt nhìn, ánh mắt như vẽ lại thân hình nàng: “Mông đầy eo thon, nhất là hai bánh bao trước ngực, tròn trịa, cao vυ"t, căng đầy như sắp nhảy ra ngoài. Họ nói sai rồi, nàng không chỉ là trời sinh xinh đẹp, nàng là trời sinh yêu vật.”
“Chỉ tiếc là…”
Y ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt rơi vào đôi mắt nàng: “Đôi mắt đẹp thế này, long lanh như nước, hàng mi dài như quạt lông, vậy mà trống rỗng vô hồn, chẳng có lấy chút thần sắc.”
“Phu quân chê ta là kẻ mù rồi sao?”
Lưu Huyên duỗi cánh tay trắng như củ sen quấn lên cổ y, kéo mạnh y về phía mình, hừ nhẹ: “Phu quân có hối hận cũng muộn rồi, ta đã là nương tử của chàng rồi đó!”
Nói xong, nàng ngẩng đầu chủ động hôn lên môi y, một tay khác trượt vào trong áo y, vuốt lên cơ bụng rắn chắc.
Nam tử vốn đang giữ hơi thở ổn định, lập tức trở nên gấp gáp, dữ dội hôn đáp lại.
Nụ hôn của y vừa mãnh liệt vừa vội vã, như thể hận không thể lập tức nuốt trọn nàng vào bụng.
Lửa gần rơm, dường như chỉ chờ bùng cháy.
Thế nhưng ngay lúc này, cửa phòng đột nhiên bị đập mạnh.