Mạnh Lưu Cảnh chết trong âm u bát giác lиg, khi tỉnh lại lần nữa, cô có được một cơ hội tái sinh. Nhưng cái giá phải trả là phải giúp nữ chủ của thế giới này tránh khỏi cốt truyện nguyên bản. Được ắt …
Mạnh Lưu Cảnh chết trong âm u bát giác lиg, khi tỉnh lại lần nữa, cô có được một cơ hội tái sinh. Nhưng cái giá phải trả là phải giúp nữ chủ của thế giới này tránh khỏi cốt truyện nguyên bản. Được ắt có mất, Mạnh Lưu Cảnh vui vẻ chấp nhận. Lần đầu gặp Ngụy Thanh Thuyền, cô giúp nàng giải vây, nhưng Ngụy Thanh Thuyền chỉ lạnh lùng đáp: "Lần sau không cần quan tâm chuyện nhàn như vậy."
Khi khai giảng, mọi người nhìn Ngụy Thanh Thuyền vừa kính lại vừa sợ, cô kéo bàn ngồi cạnh nàng, và thế là ngồi bên nhau suốt nhiều năm. Mỗi ngày nhắc lại câu nói lạnh lùng ấy, Ngụy Thanh Thuyền đáp: "Từ nay về sau, tôi không cự tuyệt ý tốt của cậu lần nào nữa."
Trong mắt thế gian, Ngụy Thanh Thuyền không phải đứa trẻ hạnh phúc. Từ nhỏ đã bị cha ruột bỏ rơi, từ cấp hai thì bị con gái sau của cha khắp nơi chèn ép đủ đường.
Nhưng từ một ngày nào đó, mỗi khi gặp rắc rối thì luôn có một người không chút do dự đứng che chắn trước mặt nàng. Người ấy cho nàng sự bảo vệ, cho nàng cảm giác an toàn, cho nàng thứ tình bạn chưa từng dám mơ ước. Thế giới của nàng từ khi người này xuất hiện trở nên sống động hơn bao giờ hết.
Ngụy Thanh Thuyền lòng đầy cảm kích, nói lời cảm ơn. Nhưng Mạnh Lưu Cảnh chỉ cười: "Cảm ơn cái gì chứ, phiền phức quá."
Thế là Ngụy Thanh Thuyền đổi lời cảm ơn thành một câu khác, viết đi viết lại đầy mấy cuốn vở: "Mạnh Lưu Cảnh, cảm ơn thì làm cậu thấy phiền phức. Vậy thì, Mạnh Lưu Cảnh, bốn mùa bình an."
[Cậu là nơi tôi đến, cũng là chốn lòng tôi về.]
Đọc truyện hay quá đi mất thôi mong tác giả ra truyện mới ạ