Thẩm Tân vốn là đội trưởng đội vật tư, kẻ gϊếŧ người không chớp mắt giữa mạt thế. Một ngày kia hắn xuyên thư. Xuyên vào một quyển tiểu thuyết đam mỹ đoàn sủng bé con, trở thành pháo hôi trong đám pháo …
Thẩm Tân vốn là đội trưởng đội vật tư, kẻ gϊếŧ người không chớp mắt giữa mạt thế. Một ngày kia hắn xuyên thư.
Xuyên vào một quyển tiểu thuyết đam mỹ đoàn sủng bé con, trở thành pháo hôi trong đám pháo hôi.
Tác dụng duy nhất của hắn là làm nền cho cuộc đời bi thảm của vị thiếu gia thật, để cậu mang danh khắc phu, rồi tiễn cậu đi vào chỗ chết.
Sống lại một lần nữa, Thẩm Tân chỉ mong từ một kẻ nghèo khó mà phấn đấu trở thành phú hào, an ổn tận hưởng cuộc sống điền viên yên bình. Thuận tay thì cũng dành chút nhân đạo mà thương hại cho vị thiếu gia vừa thảm hại vừa đáng thương kia.
Nhưng hết lần này tới lần khác, luôn có kẻ không biết điều tới khıêυ khí©h hắn. Thẩm Tân quán triệt một nguyên tắc không phục thì đánh, đánh không lại thì rèn luyện, rèn luyện xong thì lại đánh tiếp.
Cứ như thế, hắn đi từ một phú ông nhàn nhã, bước lên trạng nguyên, từ chư hầu được phong vương mà trở thành hoàng đế khai quốc.
Nhiều năm sau nhìn lại, Thẩm Tân chỉ có thể cảm khái: “Quả đúng là ta.”
Góc nhìn của thụ
Tần Ninh trọng sinh về một tháng trước, ngay ngày thành thân. Cuộc đời đầy gai góc lại bắt đầu lại một lần nữa. Điều duy nhất cậu có thể làm dường như chỉ là cùng mẹ nuôi đẩy cậu xuống sông lặng lẽ rời đi.
Thuở nhỏ, Tần Ninh không hiểu vì sao đệ đệ khóc thì được cha mẹ ôm dỗ, còn cậu khóc thì chỉ bị mắng là đen đủi. Đến khi vô tình nghe lén được chuyện mình không phải con ruột trong nhà, cậu mới dần hiểu ra.
Đôi khi, Tần Ninh từng tự hỏi cha mẹ ruột của mình là người thế nào? Có phải vì bất đắc dĩ không nuôi nổi nên mới bỏ rơi cậu. Nhưng phần lớn thời gian, cậu không có cơ hội nghĩ nhiều. Cậu phải giặt giũ nấu ăn, chẻ củi gánh nước, chăm lo gia cầm trong nhà.
Cũng từng có một lần, Tần Ninh thử phản kháng. Cậu nói với vị công tử khí chất cao quý kia rằng người bị nhận nuôi mới chính là mình. Nhưng người ấy chỉ lắc đầu, không thốt một câu, rồi xoay người bỏ đi.
Tần Ninh cứ chờ. Không đợi được thi thể tân lang, cuối cùng lại đợi được Thẩm Tân sống sờ sờ xuất hiện, trên tay còn bưng cơm nóng canh thơm.
Từ đó, ngày nối đêm, xuân hạ thu đông thay phiên, bên cạnh cậu luôn có một người đồng hành.
Sắp hoàn rùi, cố lên cố lên