Cũng từ đó, Quý Thạc mới nhận ra nhóc con Yến Yến có giác quan đặc biệt nhạy bén, thường có thể phát hiện ra những âm thanh rất nhỏ mà người bình thường khó nghe được.
Có lẽ vì ảnh hưởng của mạt thế, tốc độ trưởng thành của hổ trắng và gấu trúc con đều rất chậm. Hổ con nuôi hơn hai năm rồi mà kích thước cũng chỉ bằng hổ bốn tháng tuổi trước mạt thế, nhìn chẳng khác gì một chú mèo con đáng yêu.
Còn gấu trúc nhỏ thì lớn hơn chút xíu, đã hơn một tuổi, nhưng vẫn chỉ là một chú gấu con tròn xoe dễ thương, cả ba bạn nhỏ này đều còn đang trong độ tuổi phải uống sữa.
Quý Thạc đã cho hệ thống kiểm tra thể trạng cả ba bạn nhỏ, sức khỏe đều rất tốt.
Tên của hổ con và gấu trúc nhỏ đều là do Yến Yến đặt. Lúc ấy bé đang học nói, Quý Thạc dạy bé đọc chữ “hổ”, bé chỉ vào hổ con rồi gọi:
“Hô Hô, Hô Hô!”
Đến khi chỉ vào gấu trúc thì gọi:
“Tùng Tùng, Tùng Tùng!”
Vậy là hai cái tên ấy được giữ lại đến tận bây giờ.
Quý Thạc đến nơi này là từ ba năm trước.
Ba năm trước, cậu trọng sinh quay về ba tháng trước thời điểm tai nạn mạt thế bùng phát, mang theo bên người một hệ thống có tên AE086.
Ba tháng sau mạt thế sẽ chính thức bắt đầu, vì vậy trong khoảng thời gian đó, cậu tận dụng hệ thống để tích trữ rất nhiều vật tư.
Dù biết chính phủ sẽ lập căn cứ sinh tồn, nhưng do chưa hoàn thiện, nên cậu quyết định mua lại mảnh đất này, cải tạo thành nông trại, và mang theo cái thai bốn tháng của mình đến đây trú ẩn.
Để đối phó mạt thế, Quý Thạc đã chuẩn bị mọi thứ chu toàn.
Điều duy nhất khiến cậu tiếc nuối là không thể liên lạc được với ba ruột của đứa nhỏ, cũng là người cậu yêu. Từ sau khi trọng sinh tới giờ, cậu vẫn không có tin tức gì từ đối phương, khiến Quý Thạc vô cùng lo lắng.
“Ba ba.”
Giọng non nớt của bé con kéo Quý Thạc về thực tại. Yến Yến đã ăn hết canh trứng và sữa, giờ muốn được xuống ghế.
“Chờ ba chút nhé, ăn xong rồi hai ba con mình ra vườn hái rau.”
Quý Thạc bế con xuống, để bé tự chơi trong phòng khách. Yến Yến không cần ba chơi cùng, tự mình tung tăng tìm trò vui.
Đang ăn cơm, Hô Hô và Tùng Tùng thấy bé lại gần, lập tức xoay lưng về phía Yến Yến, dùng cái mông nhỏ chắn trước đồ ăn, đề phòng bé bất ngờ “đánh úp”.
Yến Yến quan sát một lúc cảnh Hô Hô ăn thịt tươi nhưng không thấy hứng thú, liền chạy qua xem Tùng Tùng. Nhìn thấy Tùng Tùng đang gặm bánh bột ngô với vẻ mặt ngon lành, bé con đột nhiên cũng muốn nếm thử mùi vị ấy, liền đưa tay kéo kéo Tùng Tùng, giành lấy chiếc bánh trong tay nó:
“Tùng Tùng, cho bé ăn một miếng đi, một miếng thôi rồi trả lại.”