Vài giây sau, phần tường trống đó chậm rãi mở ra thành một cánh cửa, Quý Thạc bước ra từ bên trong. Lúc này mọi người mới phát hiện ra đó hóa ra là một cánh cửa ngầm được giấu rất khéo, lúc nãy dù họ đã quan sát phòng khách cũng không phát hiện ra.
“Ba ba.” Yến Yến đợi cả đêm, cuối cùng cũng được gặp ba mình, lập tức giơ hai tay lên muốn được ôm.
Quý Thạc tiến lên, ôm lấy con trai, vùi mặt vào cổ Yến Yến hít một hơi, thần kinh căng thẳng cả đêm rốt cuộc cũng được thả lỏng.
“Yến Yến hôm nay đợi ba có lâu không?”
Cảm xúc bất an cả một đêm của Yến Yến, ngay khoảnh khắc nhìn thấy ba liền tan biến, nó bị tóc ba làm nhột, cười khanh khách:
“Không lâu đâu ạ, ba ba đã ăn cơm chưa?”
“Ba ba lát nữa sẽ ăn. Yến Yến đã ăn no chưa?” Quý Thạc khẽ xoa bụng nhỏ của con.
“Dạ, Yến Yến ăn no rồi, đợi ba ba thôi.” Nghe ba nói vẫn chưa ăn, Yến Yến liền vặn vẹo người nhỏ muốn chạy xuống bếp lấy đồ ăn cho ba.
Quý Thạc đặt con xuống đất, rồi lễ phép nói với mấy người lớn trong phòng khách:
“Xin lỗi, để mọi người đợi lâu rồi. Cảm ơn mọi người đã giúp tôi trông Yến Yến.”
“Hai đồng đội của mọi người đã không còn nguy hiểm nữa, chắc khoảng hai ngày nữa là có thể tỉnh lại.”
“Không có gì đâu, thầy Quý. Yến Yến rất ngoan, chúng em cũng chẳng giúp được gì nhiều cả.” Diệp Vũ Tín ngượng ngùng gãi mũi nói.
“Thầy Quý, phải là chúng tôi cảm ơn anh đã cứu chúng tôi mới đúng.” Chu Kỳ Thắng cũng khách sáo nói.
Diệp Vũ Tín và Chu Kỳ Thắng có phần lúng túng, đây là lần đầu tiên họ thấy đội trưởng có bạn đời đồng giới, nhất thời không biết nên giới thiệu bản thân thế nào cho phải.
Lúc này, Yến Yến bưng đồ ăn quay lại, nghe ba nói ba lớn vẫn chưa tỉnh, liền tò mò hỏi:
“Ba ba, ba lớn vẫn còn ngủ hả ba?”
Quý Thạc nhận sandwich trong tay con, cúi xuống bế Yến Yến lên:
“Ba lớn bị thương hơi nặng, còn phải ngủ thêm vài ngày nữa mới khỏe. Đợi mấy hôm nữa tỉnh lại sẽ chơi với Yến Yến nhé. Ngày mai ba dẫn con đi thăm ba lớn được không?”
“Dạ dạ! Vậy ba lớn phải ngủ thật ngon, ngủ nhiều để vết thương mau lành.” Yến Yến mong chờ ba lớn tỉnh lại để cùng mình chơi.
“Đội trưởng của chúng em... anh ấy thật sự không sao chứ?” Phương Khánh Sinh vừa nói vừa đưa tay chỉ vào bụng mình, ý muốn nhắc tới vết thương nghiêm trọng của đội trưởng, có chút không dám tin, nên lại xác nhận với Quý Thạc lần nữa.
Đó rõ ràng là một vết thương đủ để lấy mạng người, trong hoàn cảnh tận thế thiếu thốn thuốc men như thế này... thật sự có thể sống sót sao?
“Thật sự không có gì đáng lo đâu, ngày mai tôi có thể dẫn các cậu qua thăm họ. Sau khi tỉnh lại chắc họ vẫn cần nằm trong khoang chữa trị thêm đến cuối tuần nữa, cứ yên tâm đi!” Quý Thạc vỗ nhẹ lên vai Phương Khánh Sinh, lại trấn an mọi người một lần nữa.
Phương Khánh Sinh nghe vậy, hốc mắt lập tức đỏ hoe, giọng nói cũng run lên: “Cảm ơn anh! Thầy Quý.”
Hai đồng đội bên cạnh cậu ta cũng đỏ cả hốc mắt. Suốt cả đêm không ai nói ra miệng, nhưng bọn họ đều biết trong lòng ai cũng lo lắng cho đội trưởng và Đội phó.
“Gọi tôi thầy Quý khách sáo quá rồi, các cậu đi theo Trang Hành thì cứ gọi tôi là Quý Thạc như anh ấy gọi đi.” Quý Thạc không muốn không khí quá nặng nề, liền chủ động đổi đề tài.
“Nếu vậy... hay chúng em gọi anh là anh Quý nhé.” Phương Khánh Sinh ngại không dám gọi thẳng tên họ Quý.
Sau đó cậu ta chỉ vào hai đồng đội bên cạnh, giới thiệu: “Đây là Chu Kỳ Thắng, còn đây là Diệp Vũ Tín. Người nằm trong phòng chữa trị kia là Đội phó của bọn em, Tiết Sách.”
Quý Thạc gật đầu, lần lượt bắt tay họ: “Chào các cậu!”
“Con... con tên là Du Thời.” Đứa trẻ đang ngồi yên lặng trong góc cũng khẽ thò đầu ra, chủ động giới thiệu bản thân.
Quý Thạc nhìn ánh mắt còn chút e dè của bé, giọng nói dịu dàng hỏi: “Chào con nhé, Du Thời! Con mấy tuổi rồi?”
“Con sáu tuổi, sắp bảy tuổi rồi ạ.” Du Thời cố tỏ ra điềm tĩnh như người lớn, trả lời nghiêm túc, nhưng bàn tay đang nắm chặt góc áo đã để lộ sự căng thẳng.
“Vậy là con lớn hơn bạn nhỏ Yến Yến một chút rồi. Yến Yến vẫn luôn mong có một người anh, giờ cuối cùng cũng có anh để cùng chơi rồi.” Được ba nhắc tới, Yến Yến đang nằm trong lòng Quý Thạc đã bắt đầu lơ mơ buồn ngủ.
“Vâng ạ, sau này con sẽ chăm sóc tốt cho em.” Du Thời nhìn Quý Thạc, nghiêm túc trả lời.
“Ngoan lắm, chú Quý tin con.” Quý Thạc nhìn ra cậu bé đang căng thẳng, nên cố ý trò chuyện nhiều hơn để bé bớt lo lắng.
“Quý... anh Quý, Yến Yến thật sự là con ruột của anh sao?” Phương Khánh Sinh rốt cuộc cũng hỏi ra nghi ngờ trong lòng, thực ra cả ba người họ đều tò mò, giờ mới có dịp mở miệng.
“Đúng vậy, là con ruột của tôi, là con của tôi và Trang Hành.” Quý Thạc đáp thẳng thắn, hoàn toàn không né tránh hay cảm thấy có gì phải giấu giếm.