Chương 1

Gió nhẹ thổi qua dịu dàng, bên ngoài bức tường là hoa tường vi leo kín, bên trong căn nhà ba tầng nhỏ độc lập, một nhóc con mũm mĩm, trắng trẻo như búp bê sứ đang say sưa ngủ trên giường.

Không biết bé đang mơ thấy gì, đôi chân mũm mĩm đạp đạp lên không trung, hàng lông mày nhỏ khẽ nhíu lại, trông có vẻ không yên, như sắp tỉnh lại.

Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, nhóc con bắt đầu hừ hừ ư ử: “Hu hu... hư!”

Hai bàn tay mũm mĩm của bé giơ lên giữa không trung múa may hai cái, rồi tỉnh dậy.

Nhóc trông tầm hai ba tuổi, vừa tỉnh ngủ đã chậm rãi ngồi dậy, mặt còn ngái ngủ.

Tóc hơi xoăn xõa tán loạn hai bên má, bé ngơ ngác một lúc rồi chu cái miệng nhỏ đáng thương, xoay người lồm cồm bò xuống giường, lúc xuống còn không quên mang theo chú gấu bông ngủ cùng.

Chú hổ con lông xù xù và chú gấu trúc với cái đuôi dài nghe thấy tiếng động tỉnh giấc liền chạy tới, dùng đầu nhỏ mềm mại cọ cọ bé.

Chú hổ con dụi đầu vào mông bé như thể chào buổi sáng, nhưng nhóc con chỉ hừ hừ không thèm để ý, hình như vẫn còn giận chuyện gì đó trong mơ.

Chú gấu trúc nhỏ trèo lên người bé, ghé sát vào mặt bé như cũng muốn chào hỏi. Nhóc con đáp lại bằng giọng buồn ngủ non nớt: “Tùng Tùng, chào buổi sáng.”

Chiếc đồng hồ hoạt hình trên cổ tay bé phát ra ánh sáng nhấp nháy màu xanh lục, từ bên trong truyền đến giọng nói dịu dàng:

“Yến Yến tỉnh rồi! Ba đang ở dưới bếp, xuống lầu là gặp được ba liền nhé!”

Yến Yến mặc bộ đồ ngủ hình mèo con dễ thương, ôm theo gấu bông xuống lầu. Phía sau còn có hai con thú nhỏ tròn trĩnh lẽo đẽo theo sau. Vừa xuống lầu, bé đã chạy tới nhà bếp tìm ba, ôm chầm lấy chân ba rồi ngửa đầu làm nũng: “Ba bế con một cái!”

Quý Thạc vừa sáng sớm đã bị con trai đáng yêu làm tan chảy, liền bế bổng con lên, hôn một cái lên khuôn mặt tròn mềm mại của bé:

“Yến Yến bảo bối, buổi sáng tốt lành nhé.”

“Ba ba, chào buổi sáng ạ.”

Yến Yến hai tay mũm mĩm ôm lấy cổ ba, giọng nói mềm nhũn như bánh mochi dính người.

Nhóc con nhớ lại giấc mơ vừa rồi, mách nhỏ với ba:

“Ba ba, Hô Hô xấu xa... nó... trong mơ cắn bé.”

Yến Yến mới hơn hai tuổi, còn chưa nói sõi, nói năng lúc thì lặp từ, lúc thì từng chữ tách biệt ra, nghe đặc biệt dễ thương.

“Vậy hôm nay Yến Yến mình không chơi với nó nữa, được không?”

Quý Thạc khẽ chạm tay vào mũi con trai, dịu dàng dỗ dành.

“Được ạ. Hôm nay con không chơi với nó đâu.”

Yến Yến bám dính lấy ba, giọng nói mềm nhũn.