Nàng nhớ rõ vào thời điểm mới bắt đầu, khi thu thập vật tư nàng sẽ đem một ít thứ tốt cất vào kho hàng, về sau thu được quá nhiều nên cứ thế chất đống trực tiếp ở bên ngoài không gian.
Chỉ là nàng cũng không biết không gian rốt cuộc rộng lớn bao nhiêu, liền cứ mãi nhét đồ vào trong, có thể nói là nhìn thấy cái gì thì thu cái nấy, ngoại trừ người sống và tang thi.
Sau này nàng phát hiện những đồ vật thu vào đều không thấy đâu, dường như đã ẩn vào trong bóng tối của không gian.
Chỉ cần nàng nhắm mắt lại minh tưởng về món đồ mình muốn, không gian sẽ đưa tất cả những vật loại đó đến trước mặt nàng.
Tìm kiếm trong kho hàng hồi lâu, rốt cuộc nàng cũng tìm được ba chiếc vòng ngọc phẩm chất không tốt lắm cùng hai chiếc vòng tay bạc tuy khó coi nhưng trọng lượng lại rất đủ.
Đồng Dao cầm vòng ngọc lẩm bẩm: “Mấy thứ này hẳn là có thể đổi được không ít ngân lượng đi.”
Nghĩ đến bản thân ở trong không gian đã đủ lâu, nàng không do dự nữa mà mang theo vòng tay rời khỏi không gian.
Căn nhà hiện tại đang ở là do hai ngày trước mới dọn vào, vốn là một ngôi nhà bỏ hoang trong thôn, đây cũng là nhờ thôn trưởng thấy bọn họ đáng thương mới cho phép dọn vào ở.
Nghĩ đến sự tuyệt tình cùng sắc mặt tham lam của người bên nhà cũ, trong lòng Đồng Dao liền dâng lên một trận ghê tởm.
Nhưng nghĩ đến phụ mẫu mình cũng không phải kẻ nhu nhược dễ bắt nạt, trong lòng nàng lại cảm thấy một trận thoải mái.
Trước kia nàng từng đọc qua rất nhiều tiểu thuyết xuyên không, phụ mẫu mà nhu nhược thì quả thực chính là chướng ngại vật trên con đường làm giàu.
Nhưng nhớ lại biểu hiện ngày thường của phụ mẫu nguyên chủ, trong lòng Đồng Dao lại cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Phụ mẫu Đồng gia trước kia đối với nhà cũ nói gì nghe nấy, một là ngại vì chữ hiếu, hai cũng là vì con cái.
Kỳ thực trong lòng bọn họ đã sớm nhìn thấu sắc mặt của những người bên nhà cũ, trước đây cũng từng yêu cầu phân gia, nhưng nhà cũ không nỡ bỏ đi nguồn sức lao động lớn như vậy, Đồng lão thái thái liền la lối khóc lóc lăn lộn một hồi, chuyện này cuối cùng cũng đành phải bỏ dở.
Nếu không phải lần này Đồng phụ bị ngã gãy chân, chỉ sợ cả đời cũng không thoát khỏi được đám “quỷ hút máu” kia.
Bất quá hiện tại nàng đã tới rồi, tháng ngày sau này nhất định sẽ trôi qua càng ngày càng tốt.
Ngẫm lại sắc mặt hối hận sau này của những người bên nhà cũ, trong lòng nàng liền cảm thấy một trận sảng khoái.
Lần này không chỉ là phân gia mà còn ký kết văn thư cam kết về sau mặc kệ là bần cùng hay phú quý, là sống hay chết, người hai nhà đều sẽ không tìm đến đối phương, cũng tương đương với việc trá hình đoạn tuyệt quan hệ thân thích.
Đồng Dao nhếch môi đầy vẻ lưu manh, nụ cười tràn ngập sự mong chờ đối với người bên nhà cũ: “A, ta đây cũng không phải là tiểu nông nữ không có kiến thức gì, những người bên nhà cũ à, về sau chúng ta cứ từ từ mà chơi.”