Kể từ khi Diệp Lâm biết chút ít ngôn ngữ chung, người đi vào thị trấn để mua đồ luôn là cậu. Bởi một đứa trẻ có ngoại hình xinh đẹp như bé gái thường dễ dàng chiếm được thiện cảm và không gây nghi ngờ. Cho dù vẻ ngoài tóc trắng mắt đen của cậu là thứ dân làng chưa từng thấy bao giờ, họ vẫn đón tiếp "cô bé" rất nhiệt tình.
Sau khi ăn qua loa vài món đơn giản, hai người tiếp tục lên đường tìm kiếm loại nguyên liệu cuối cùng. Trên đường đi, Xavier rốt cuộc không nhịn được mà hỏi: "Chủng tộc của cậu kỳ lạ thật đấy, sao lại sinh trưởng chậm chạp giống hệt Tinh linh vậy? Rõ ràng trông cậu giống con người mà..."
Diệp Lâm đảo mắt: "Chủng tộc gì chứ! Tôi chính là con người!"
"Tuy nghe nói quý tộc thực thụ của Đế quốc Lancaster đều có tóc đen mắt đen, nhưng tôi từng nhìn thấy một vị quý tộc từ xa, ông ta trông không giống cậu." Có lẽ vì sắp được ra ngoài nên tâm trạng Xavier đặc biệt tốt, kẻ bình thường cả ngày chẳng nói được mấy câu nay bỗng nói nhiều hẳn lên: "Ông ta trông giống hệt những người dân thị trấn bình thường, chỉ khác là tóc và mắt màu đen thôi."
Diệp Lâm hiểu ra rồi. Trước đây cậu từng nghe nói quý tộc thuần huyết ở thế giới này có tóc đen mắt đen, trong lòng còn khấp khởi mừng thầm, nghĩ rằng tuy dân làng trông giống người phương Tây, bối cảnh thế giới cũng đậm chất kiếm và ma pháp phương Tây, nhưng biết đâu tầng lớp cai trị lại là người phương Đông. Giờ nghe Xavier nói vậy, rõ ràng là cậu đã nghĩ nhiều. Tuy họ cũng tóc đen mắt đen, nhưng đó không phải là nét đẹp phương Đông, mà vẫn là khuôn mặt phương Tây, chỉ khác màu tóc và màu mắt mà thôi.
Chính vì chỉ có quý tộc thuần chủng mới có tóc đen mắt đen, Diệp Lâm sợ sau khi ra ngoài sẽ quá nổi bật nên mới đổi màu tóc sang trắng, ai ngờ trông vẫn bắt mắt như thường...
Thế là cậu bĩu môi: "Đó là do huyết thống của họ không thuần khiết đấy!" Giống như con lai có tóc đen mắt đen thôi, hừ!
Nghĩ vậy, cảm giác hụt hẫng lập tức tan biến, bỗng thấy dễ chịu hơn nhiều.
Xavier lại gật gù như vừa vỡ lẽ: "Ra là vậy."
"Ra ngoài rồi chúng ta đi đâu?" Diệp Lâm vội lảng sang chuyện khác, nếu tên này cứ hỏi mãi về chủng tộc hay huyết thống, cậu thật không biết bịa thế nào cho trôi.
Bước chân Xavier khựng lại: "Đi đâu?"
Diệp Lâm nhíu mày: "Chẳng lẽ cậu đau đáu muốn ra ngoài bấy lâu nay, mà chưa từng nghĩ xem sẽ đi đâu sao?"
"Tôi chưa từng đến thế giới loài người." Xavier không quay đầu lại, giọng hơi trầm xuống: "Những gì tôi biết đều là nghe được từ đám thợ săn, lũ buôn lậu và những nhà thám hiểm thi thoảng lạc vào rừng sâu, hoặc đọc được trong ghi chép của tộc Tinh linh."
Diệp Lâm cạn lời. Hóa ra tên này cũng là một gã nhà quê chẳng biết gì về thế giới bên ngoài!
"Với độ tuổi bề ngoài của chúng ta hiện giờ, nơi thích hợp nhất là đâu?" Diệp Lâm nhìn Xavier đầy khinh bỉ, hai đứa nhóc con ra ngoài thì còn đi đâu được nữa: "Đương nhiên là trường học rồi!"
Lần này Xavier dừng hẳn lại: "Trường học à, tôi từng nghe nói đến hai nơi. Một nhà thám hiểm từng khoe khoang con trai của anh họ hắn học ở ngôi trường tốt nhất, hình như tên là Brabham gì đó. Còn một gã thợ săn thì nói phải cố gắng hết sức để sau này gửi con vào Beresford."
Diệp Lâm xua tay: "Chuyện đó không vội, cứ ra ngoài rồi tính tiếp. Vấn đề là hai chúng ta ra ngoài thế này chắc chắn là dân lậu, phải kiếm được hộ tịch thân phận trước đã, những cái khác tính sau."
Xavier gật đầu: "Chuyện đó tôi cũng suy nghĩ rồi, nhưng nếu muốn vào trường học thì, hừm, đúng là cần phải tính toán thêm..." Một tia âm hiểm thoáng qua trong mắt hắn rồi biến mất rất nhanh, Diệp Lâm đang nghiêng đầu trầm tư nên hoàn toàn không để ý.
Câu nói đang dở dang của Xavier đột ngột dừng lại. Hắn ra hiệu "suỵt" với Diệp Lâm, rồi rón rén dẫn cậu nấp vào bụi cây bên cạnh. Quả nhiên, tiếng nói chuyện lờ mờ vọng tới. Đây chính là lý do Diệp Lâm cảm thấy người đồng minh này đôi khi rất hữu dụng, khả năng thính nhạy của hắn quả thực đáng khen ngợi.
[Là lũ buôn lậu!] Khẩu hình miệng của Xavier cho cậu biết.
Khả năng phán đoán của hắn về khoản này chưa bao giờ sai. Sống trong rừng quá lâu, chỉ cần nghe vài từ đầu tiên là hắn đã biết kẻ đến thuộc loại nào.