Chương 68: Bạo lực nghiền ép (2)

Đối với sáu người bên này mà nói, tấn công chính là cách phòng thủ tốt nhất!

"Á!" Tiếng hét chói tai của Lian xuyên thủng bầu trời. Chưa được bao lâu, cô ta đã bị ghim trên một bức tường băng. Bức tường băng này là do Auckland biến hóa từ ma pháp Bức tường băng hệ phòng thủ. Lian bị bảy tám lưỡi dao băng treo lơ lửng giữa bức tường, vài lưỡi dao băng bay vυ"t về phía mặt cô ta, chỉ thiếu một chút nữa là sẽ rạch nát làn da non nớt ấy. Nỗi sợ hãi này khiến cô ta gần như ngất lịm đi.

So với Auckland theo trường phái kỹ thuật, Lian chỉ biết dội bom hỏa lực mạnh sau khi mất đi sự bảo vệ của Kelly thì yếu ớt đến mức thảm hại.

Và không chỉ có Lian, những người khác còn thua nhanh hơn. Thiếu niên cao gầy chưa kịp ra tay thì một lưỡi dao găm đã lặng lẽ kề vào cổ họng cậu ta: "Đừng động đậy!"

Thiếu niên cười khinh miệt, đấu khí màu vàng nhạt bùng lên quanh người. Cậu ta rất tự tin rằng dưới sự bảo vệ của đấu khí này, con dao găm nhỏ bé kia hoàn toàn không thể phá vỡ phòng ngự của mình!

"Đồ ngốc!" Trả lời cậu ta là giọng điệu mỉa mai khinh thường của Garfield. Sau đó thiếu niên cảm thấy sau gáy bị đánh mạnh một cái, đầu óc choáng váng rồi ngã gục xuống. Trong khoảnh khắc ngã xuống, cậu ta vẫn không dám tin, đường đường là một kiếm sĩ hệ đạo tặc nhanh nhẹn, sao đối phương có thể sở hữu sức mạnh đánh ngất được cậu ta...

Hỡi các vị thần, điều này thật phản khoa học!

kiếm sĩ giao đấu với Casimir vốn dĩ đã thấp hơn cậu ấy một cấp, chỉ là kiếm sĩ cấp năm. Dù là sức mạnh, tốc độ hay võ kỹ đều không thể so sánh với Casimir. Vốn dĩ Casi muốn đánh một trận ra trò với tên này, kết quả là những người khác giải quyết quá nhanh, lại còn thêm Diệp Lâm ở bên cạnh tung đòn bổ trợ thần thánh, trực tiếp dùng một chiêu Kiếm Tâm Thông Minh phong ấn tên xui xẻo này lại. Kết quả là tên kia chưa kịp thi triển đấu khí đã bị Casimir một kiếm chém ngất xỉu.

Người thua nhanh nhất cả trận không phải bọn họ, mà là đối thủ của Archie - nữ pháp sư hệ Quang kia. Bởi vì cô ta còn chưa kịp ngâm xướng câu nào thì đã bị một mũi tên ma pháp vô thanh vô tức xuyên thủng ngực. Cái gã giống như bóng ma khiến cô ta dựng tóc gáy kia đang giơ bàn tay gầy guộc trắng bệch lên, mục tiêu chỉ thẳng vào cô ta.

Người thứ hai ngã xuống là đối thủ của Xavier. Là một "học sinh xuất sắc", hắn có ưu thế về lý thuyết không ai sánh bằng, nhưng rốt cuộc lại ít khi thực chiến. Bình thường ngoài giờ lên lớp, hắn hầu như không qua lại với ai. Ngoài bản thân hắn ra, thậm chí không ai biết hắn đã là một pháp sư trung cấp.

Thiên phú về ma pháp của Tinh linh có thể nói là mạnh hơn con người một chút, huống chi bản thân huyết thống của Xavier còn cao quý hơn Tinh linh bình thường.

Thế là, tên pháp sư hệ Lôi kia vừa định trổ tài thì vô số chiếc lá đen kịt trông vô cùng rợn người đã trực tiếp bao trùm lấy hắn ta. Kết quả? Không còn kết quả nữa. Lá cây tan đi, hắn ta đã ngã xuống từ lâu, trên mặt là một làn hắc khí do bị ăn mòn.

Trên đời này người sở hữu thiên phú ma pháp song hệ không nhiều, mà trong đó tổ hợp song hệ Mộc - Hắc ám lại càng chưa từng thấy. Hệ Mộc đại diện cho sự mộc mạc tươi mới, hệ Hắc ám lại đại diện cho sự hiểm ác u tối. Ngay cả hai hệ Quang - Ám nhìn còn có vẻ khoa học hơn Mộc - Ám, bởi vì hai hệ này trông chẳng liên quan gì đến nhau cả!

Cho nên, không ai ngờ rằng khi thuộc tính Hắc ám bám vào Tường Diệp Thuật, Đằng Vũ Thuật hay Thụ Lâm Trận dày đặc không lọt kẽ hở thì sẽ đáng sợ đến nhường nào.

Tốc độ ra tay của Xavier quá nhanh, hơn nữa còn thi triển ma pháp không tiếng động. Tên pháp sư hệ Lôi xui xẻo kia lúc ngã xuống đầu óc vẫn còn quay cuồng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra!

Gần như chỉ trong chớp mắt, trên đài chỉ còn lại Kelly đang đứng cứng ngắc. Anh ta vẫn đang chịu hiệu ứng của Lôi Đình Chấn Nộ, ngốc nghếch duy trì tư thế vô cùng oai phong lẫm liệt đối mặt với sáu người đang khoanh tay nhìn mình. Cảnh tượng này nhìn sao cũng thấy hài hước.

Nhưng người trên sân không ai cười nổi. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức khiến họ trở tay không kịp, nhanh đến mức khiến họ khó lòng chấp nhận.

Nhất thời cả nhà thi đấu lặng ngắt như tờ, ngay cả trọng tài và các giáo viên có mặt cũng ngẩn người ra một lúc lâu.

Thế này là... thắng rồi sao?

Cái gọi là bạo lực nghiền ép, thế này cũng quá bạo lực rồi... =_=

Đám người này chui từ cái xó xỉnh kỳ quặc nào ra vậy?

Tiếng bàn tán "xì xào" dần dần lan rộng, sau đó mới là tiếng hoan hô bùng nổ.

Chiến thắng đến quá nhanh. Diệp Lâm tỏ vẻ: Móa nó, cái này căn bản đâu cần chiến thuật gì, anh cảm thấy trong sáu người bên này, có vài người dư sức một mình chấp cả đội bên kia...

Đệt, trước khi nhân vật chính xuất hiện, phe phản diện boss mạnh nhất quả nhiên khí thế bá đạo đến mức khiến người ta phải sôi máu!

...

Tác giả có lời muốn nói:

Mọi kẻ địch đều là hổ giấy! Diệp Lâm gãi gãi cằm, móa nó bạo lực quá, sướиɠ quá đi mất! → → Có đồng đội như thần và đối thủ như heo là chuyện hạnh phúc nhất trên đời, miễn giải thích.