Ngôn ngữ chung của thế giới này chỉ có một loại. Ở phương Bắc của đại lục rộng lớn vô biên này có một vương quốc lớn nhất, người sáng lập vương quốc đó là một vị quân chủ vô cùng anh minh. Ông ta từng cho phát hành một cuốn từ điển tranh trên toàn đại lục, trong đó ghi chú vô cùng rõ ràng và dễ hiểu: Tộc Tinh linh đều có mắt xanh lục, tóc vàng nhạt và đôi tai nhọn. Mặc dù Xavier mang dòng máu Hắc Tinh linh nên tóc màu đen, nhưng đôi tai nhọn của hắn thực sự quá mức bắt mắt.
Hơn nữa, ở bất kỳ quốc gia nào trên đại lục này, tộc Tinh linh đều không được chào đón. Hàng trăm năm trước, Tinh linh, Người lùn và Thú nhân đã liên minh lại đánh một trận với loài người. Cuộc chiến kết thúc với thắng lợi thuộc về loài người. Cây Sinh Mệnh của tộc Tinh linh vì thế mà khô héo, Tinh linh đành phải rút lui vào sâu trong rừng rậm không bóng người. Các thành trì trên mặt đất của tộc Người lùn bị phá hủy hoàn toàn, họ phải trốn xuống lòng đất. Còn Thú nhân thì bị xua đuổi đến tận vùng thảo nguyên băng giá cằn cỗi nơi thâm sâu. Hiện tại trên đại lục của loài người, tộc nhân của ba tộc này chỉ xuất hiện với thân phận nô ɭệ, trong đó Tinh linh là loại hàng hóa đắt đỏ và hiếm hoi nhất.
Dù mái tóc đen của Xavier không khớp với đặc điểm của Tinh linh, nhưng đôi tai nhọn là một vấn đề lớn, rất khó để che giấu hoàn toàn, thế nên tên này mới suốt ngày mặc áo choàng xám có mũ trùm đầu.
"Dược tề của cậu bao giờ mới điều chế xong!" Sau khi rửa sạch tay, Diệp Lâm thản nhiên đón lấy quả dại Xavier đưa tới, cắn một miếng rồi hỏi.
Tai Xavier khẽ động: "Sắp rồi, chỉ còn thiếu một loại vật dẫn cuối cùng, nằm ở nơi cách đây chưa đầy ba mươi dặm."
Diệp Lâm nhíu mày: "Tôi biết ma dược che giấu tai Tinh linh chắc chắn rất khó kiếm, nhưng nếu loại thuốc này đã tồn tại, liệu có phải trong xã hội loài người cũng có không ít Tinh linh đang lẩn trốn?"
Xavier lắc đầu: "Không đâu."
"Tại sao?"
"Vì phần lớn Tinh linh đều không am hiểu thế sự, hơn nữa công thức của loại ma dược này không thuộc về Tinh linh, mà là của con người."
"Của con người?" Diệp Lâm kinh ngạc. Sao có thể chứ, loại ma dược này nhìn qua là biết để phục vụ Tinh linh mà!
Xavier gật đầu: "Chỉ có giả kim thuật sư của loài người mới có công thức cao thâm đến vậy, phía Tinh linh không hề có ghi chép."
"Vậy sao cậu có được công thức?"
Xavier nhìn cậu: "Cậu biết tôi đã lang thang trong rừng bao nhiêu năm rồi không?"
Diệp Lâm nghi ngờ nhìn hắn. Tên này trông chỉ mới mười hai, mười ba tuổi... Ờ quên, hắn là một Tinh linh!
"Tròn ba mươi tư năm rồi." Xavier thở dài: "Mười năm trước tôi tình cờ có được một cuốn bút ký quý giá. Khi đó có ba nhóm người đang tranh giành nó, kết quả lại để tôi ngư ông đắc lợi. Tôi không dám giữ cuốn bút ký đó lại, chỉ học thuộc lòng toàn bộ rồi đốt đi. Mặc dù còn rất nhiều chỗ chưa hiểu, nhưng tôi thực sự không dám mạo hiểm giữ nó bên mình. Có được công thức này tôi cũng rất bất ngờ, nhưng lúc đó thực sự rất vui mừng, tôi nghĩ cuối cùng mình cũng có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này rồi!"
Diệp Lâm cười khẩy: "Nếu không có tôi, cậu căn bản không thể nào tập hợp đủ nguyên liệu." Nói thì nói vậy, nhưng Diệp Lâm biết đây có lẽ chính là vận mệnh của nhân vật phản diện. Dù không có cậu, Xavier rồi cũng sẽ có ngày thu thập đủ số nguyên liệu đó. Từ khoảnh khắc hắn có được cuốn bút ký kia, hắn đã bước lên con đường được định sẵn là bi kịch. Nếu không phải vì có thể che giấu đôi tai để thâm nhập vào thế giới loài người, hắn cũng sẽ chẳng thể nào làm mưa làm gió trong xã hội con người sau này.
Xavier gật đầu: "Cậu nói đúng, cho nên tôi mới mất nhiều năm như vậy sau khi có công thức mà vẫn phải quanh quẩn ở đây." Và hai năm qua, nếu không có Diệp Lâm nấp phía sau trị liệu, hắn căn bản không thể lấy được mấy loại nguyên liệu quan trọng nhất, đa phần đều nằm trên người những con ma thú cực kỳ nguy hiểm.
Diệp Lâm nghĩ đến việc sắp được ra ngoài nên có chút phấn khích. Những ngày tháng không thấy bóng người này cậu thực sự đã ngán tận cổ. Nhưng khi nhìn xuống đôi bàn tay vẫn trắng trẻo mảnh khảnh của mình, cậu bỗng xìu xuống như bong bóng xì hơi. Với cái bộ dạng hiện tại của mình, dù có ra ngoài thì có gì đáng vui chứ?
Giờ đây, không chỉ cái ngoại hình ẻo lả này là nỗi đau vĩnh viễn của cậu, mà tuy thế giới này có nhiều mỹ nữ thật đấy, nhưng mẹ kiếp, tất cả đều là của nam chính "ngựa giống" trong nguyên tác! Có một thứ hào quang nhân vật chính gọi là "thể chất thu hút mỹ nữ", các cô gái xinh đẹp ở thế giới này, không một ngoại lệ, đều sẽ yêu nam chính sâu đậm một-cách-vô-cùng-phản-khoa-học!
Diệp Lâm ngửa mặt hỏi trời, còn gì bi thương hơn việc xuyên không vào một thế giới như thế này không?