Chương 48: Bi kịch của Ian

Diệp Lâm đã sớm không định che giấu. Cậu quyết tâm phải đạp kẻ trước mặt xuống bùn đen, đương nhiên ngay từ đầu sẽ không cho hắn ta chút hy vọng nào.

Đây là lần đầu tiên đối kháng, thầy Laurel luôn chú ý tình hình trong lớp. Đại điện Đấu khí khá rộng, dù chia thành từng nhóm hai người cũng đủ không gian cho mỗi nhóm luyện tập. Dù sao cũng toàn là lính mới học đấu khí, đánh nhau đương nhiên sẽ chẳng long trời lở đất gì.

Nhưng khi bóng người đó bắt đầu múa kiếm giữa lớp học, gần như tất cả học sinh đều dừng tay, kinh ngạc nhìn về phía đó. Dù sao thì chưa ai từng thấy kiểu múa kiếm như thế này bao giờ!

Vòng tròn màu hồng nhạt dưới chân Diệp Lâm và những ảo ảnh cánh hoa hồng rơi lả tả thỉnh thoảng xuất hiện quanh người cậu, lần đầu nhìn thấy quả thực mang lại hiệu quả thị giác rất mạnh. Ian nhìn bước chân nhẹ nhàng của đối phương, trong lòng bỗng chùng xuống. Với đầu óc của mình, hắn ta lờ mờ đoán được có lẽ mình đã chọn sai. Thiếu niên quý tộc trông có vẻ yếu ớt này chẳng những không phải quả hồng mềm, mà còn khó đối phó hơn phần lớn người trong lớp này.

Bây giờ chỉ mong điệu múa này chỉ được cái mẽ ngoài chứ không dùng được!

"Đấu khí đối kháng không phải trò chơi, bạn Lindbergh múa may ở đây e là không thích hợp lắm đâu." Ian siết chặt thanh kiếm hai tay, lạnh lùng lên tiếng.

Diệp Lâm cười: "Ồ? Có ai nói rằng khi đấu khí đối kháng thì không được phép múa sao?"

Thầy Laurel lớn tiếng nói: "Đúng là không có quy định như vậy! Quy tắc của đấu khí đối kháng chỉ có hai chữ: Chiến thắng!"

Ian mím chặt môi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Lâm.

Ở góc độ người khác không nhìn thấy, Diệp Lâm ném cho hắn ta một cái nhìn khinh miệt. Sắc mặt Ian thay đổi. Ngay lúc đó, mũi kiếm của Diệp Lâm khẽ động, từ xa chỉ thẳng vào hắn ta. Một tầng đấu khí màu hồng nhạt bao phủ lấy cặp song kiếm tựa như tác phẩm nghệ thuật kia. Từng chùm, từng chùm hoa đỏ thẫm đỏ nhạt bung nở rực rỡ bên cạnh lưỡi kiếm! Khi những ảo ảnh gần như thực thể đó lóe lên, cả lớp học vang lên những tiếng thốt kinh ngạc.

Ian lại cảm thấy ánh kiếm sáng rực kia ập tới, kiếm khí sắc bén mang theo hơi lạnh đủ để đóng băng trái tim hắn ta, đánh vào lục phủ ngũ tạng hắn ta như muốn vỡ vụn. Cơn đau khiến hắn ta nhất thời đứng không vững!

Hắn ta cúi người xuống, khóe mắt lại nhìn thấy thiếu niên có dung mạo diễm lệ kia đang nở nụ cười châm chọc khinh thường. Rõ ràng thấp hơn hắn ta rất nhiều, nhưng lại như đang từ trên cao nhìn xuống.

Nỗi đau đớn trong lòng còn khó chịu đựng hơn cả nỗi đau trên thể xác!

"Ian!" Thầy Laurel bước tới kiểm tra cho Ian một lượt, lại phát hiện trên người hắn ta chẳng có lấy một vết thương, đừng nói là vết thương, ngay cả vết bầm tím cũng không có, tất nhiên là ngoại trừ khóe môi do chính Ian cắn rách.

Diệp Lâm đứng nguyên tại chỗ với vẻ vô tội, nở nụ cười dịu dàng nói: "Thầy Laurel, em biết chừng mực mà, chỉ là cọ xát thôi, em sẽ không làm bạn Ian bị thương đâu."

Laurel hài lòng gật đầu: "Vậy thì tốt! Ian, đừng có ngay cả chút đau đớn nhỏ này cũng không chịu nổi chứ."

Lòng Ian nghẹn lại, tức đến mức suýt hộc máu. Hắn ta có thể khẳng định bên trong cơ thể mình chắc chắn đã bị thương, nhưng đáng hận là bây giờ hắn ta nói ra thì có ai tin!

Diệp Lâm vẫn giữ nụ cười, thậm chí còn bước lên một bước ra vẻ quan tâm: "Bạn Ian, bạn không sao chứ? Mình đã ra tay rất nhẹ rồi, chút đấu khí ấy chắc chắn không làm bạn bị thương được đâu."

Lập tức ánh mắt các bạn học trong lớp nhìn Ian đều mang theo vài phần khinh thường. Ngay cả thầy giáo cũng đã kiểm tra là không sao rồi, tên này còn bày ra cái bộ dạng mặt trắng bệch ôm ngực thế kia cho ai xem? Cần phải diễn sâu thế không!

Nụ cười của Diệp Lâm đầy ẩn ý. Phải, cậu biết chừng mực lắm. Thế giới này không có cái gọi là bác sĩ, tỷ lệ tử vong cao đến đáng sợ, ngay cả cảm mạo thông thường cũng có thể cướp đi sinh mạng. Dùng để chữa bệnh chỉ có thuốc trị thương đắt đỏ và chút thuật Cầu nguyện của Mục sư. Chỉ cần không đánh Ian hộc máu, hắn ta sẽ có khổ mà không nói nên lời, bởi vì căn bản chẳng có ai kiểm tra ra được nội thương ngày càng nghiêm trọng trong người hắn ta.

Sát thương nội công tính Âm ngày ngày xâm nhập vào kinh mạch trong cơ thể Ian, Diệp Lâm không tin như vậy mà còn không xử được tên này?

Trừ khi hắn ta là loại "tiểu cường" đánh mãi không chết như nhân vật chính!

(*Tiểu cường: Con gián.)

Nỗi đau đớn kép cả về thể xác lẫn tinh thần, không biết bạn học Ian đây... có trụ nổi qua năm học này không?

Tác giả có lời muốn nói:

=_= Diệp Tiểu Lâm có giác quan thứ sáu khá mạnh đã phát hiện ra điều gì đó không ổn, đáng tiếc lại chậm tiêu đến mức Boss đề nghị hẹn hò hai người để gia tăng thế tấn công mà cũng không nhận ra, thật là hết thuốc chữa. Thế là, chương sau là "Hẹn hò" đấy →→