Chương 32: Bạn cùng ký túc xá

Bước vào trong mới phát hiện, nơi này còn khiến cậu hài lòng hơn cả tưởng tượng. Đại sảnh lát đá cẩm thạch đen vân vàng nhạt, cửa ra vào có giá treo quần áo bằng đồng. Bàn ghế sô pha đều thuần phong cách quý tộc. Trên bàn đặt một chiếc bình hoa cổ điển cắm vài bông hồng trắng tươi rói. Đèn chùm pha lê tinh xảo trên trần tỏa ánh sáng dịu nhẹ không chói mắt. Đặc biệt là góc tường đặt một dãy tủ sách màu đồng sẫm, những cuốn sách dày cộp được xếp ngay ngắn trên giá.

Tầng một là phòng khách, bên cạnh có một phòng tiệc không nhỏ, nơi bình thường có thể dùng để mở tiệc nay chỉ dùng làm phòng ăn cho sáu người. Tầng hai là phòng sinh hoạt chung và một phòng đọc sách gần như có thể gọi là thư viện. Phải đi theo cầu thang xoắn ốc lên trên mới thấy phòng của bọn cậu. Từ tầng ba đến tầng năm là sáu phòng ngủ có kèm phòng tiếp khách riêng, bài trí đơn giản nhưng trang nhã. Tất nhiên đồ đạc không nhiều, phải đợi chủ nhân tự mình sắm sửa thêm. Cả sáu phòng ngủ chính đều hướng về phía mặt trời, và không ngoại lệ đều có ban công đón nắng.

... Cái này mà gọi là ký túc xá sao? Đây chính là căn hộ cao cấp của quý tộc thì có!

Thứ lỗi cho Diệp Lâm, thực ra cậu chẳng có nền tảng quý tộc gì sất. Kiếp trước chỉ được coi là tầng lớp trung lưu, kiếp này còn thảm hơn kiếp trước, mới làm quý tộc được mấy tháng nay thôi, nên khó tránh khỏi bị căn hộ quý tộc tinh xảo không tì vết trước mắt làm cho choáng ngợp.

"Thiếu gia, phòng của hai cậu ở tầng năm..." Quản gia thực hiện một nghi thức quý tộc tiêu chuẩn rồi mới cung kính mở lời.

Diệp Lâm đang định bước lên chiếc cầu thang xoắn ốc chạm khắc hoa văn bằng đồng tinh xảo thì thấy hai người đang đi từ trên lầu xuống.

Một người trong số họ mặc bộ đồ kỵ sĩ màu trắng. Vì bộ đồ bó sát cực kỳ vừa vặn nên càng tôn lên vóc dáng cao ráo mảnh khảnh của cậu bé mới hơn mười tuổi đầu. Mái tóc vàng óng ả xõa mượt mà trên vai, mày ngài mắt sáng, đôi mắt đen láy linh hoạt, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng và chiếc cằm nhọn, nhìn đâu cũng thấy nét tú lệ xinh đẹp. Thôi được rồi, nếu gạt Diệp Lâm ra khỏi khung hình, cậu bé này cũng là một vât báu xinh đẹp hơn cả con gái. Nhưng khi cậu ta và Diệp Lâm đứng chung một khung hình, thì đó hoàn toàn là một cậu bé trai xinh xắn, tuyệt đối không cần nghi ngờ!

... Khi có vật tham chiếu, sự việc thường sẽ như vậy đấy. Ngoại hình xinh đẹp của cậu ta, khi đặt trước dung nhan có sức sát thương cực lớn của Diệp Lâm, bỗng trở nên vô cùng nam tính, ừm, ít nhất sẽ không khiến người ta nghi ngờ giới tính...

Còn người kia thì phải nói thế nào nhỉ... Diệp Lâm nhìn bộ quần áo đen sì, mái tóc đen sì và phần mái dài che kín gần hết đôi mắt của cậu . Nếu không nhìn kỹ thì chẳng thể thấy rõ mặt mũi tên này ra sao. Tuy nhiên, nhìn độ cong khóe môi đang trễ xuống kia, có vẻ như tên này không phải nhân vật thân thiện dễ gần gì cho cam.

"Bạn học à, cậu đi nhầm chỗ rồi phải không? Chỗ ở của phụ nữ nằm ở bên kia rừng cây kìa." Cậu bé tóc vàng lấy ra một chiếc gương cán bạc nạm đủ loại đá quý, lơ đễnh vuốt lại mái tóc và nói.

Mắt Diệp Lâm lập tức nheo lại.

Cậu sai rồi! Kẻ khó chung sống thực sự chính là cái thằng ranh con chết tiệt này mới phải!

Xavier bất lực đỡ trán. Thôi xong, Lâm để ý nhất là chuyện liên quan đến ngoại hình... khụ khụ, cái đó của cậu ấy. Thằng nhóc tóc vàng này đúng là đạp trúng chỗ đau, phát nào trúng phát đó...

"Cậu là ai?" Diệp Lâm lạnh lùng mở miệng.

Cậu bé tóc vàng ngạc nhiên nhìn cậu một cái, cất gương đi: "Casimir Angel."

"Rất tốt." Diệp Lâm bỗng nhiên mỉm cười: "Casimir Angel, cậu, chết, chắc, rồi!"

Xavier nhìn trần nhà treo đèn chùm pha lê xinh đẹp, bất lực chấp nhận sự thật ngày đầu tiên nhập học bắt đầu bằng màn gà bay chó sủa...

Ngược lại, vị quản gia đi theo sau họ lại trút bỏ được phần nào nghi ngờ trong lòng. Ờ, hóa ra thiếu gia Lindbergh vẫn giữ cái tính cách nóng nảy dễ giận này, tính khí quả thực là... chẳng thay đổi chút nào...

Ông đúng là lo bò trắng răng rồi.

Lão quản gia cảm thán, may mà bây giờ thiếu gia Lindbergh phần lớn thời gian vẫn kiềm chế được cảm xúc, quả nhiên là đã trưởng thành rồi, trong lòng ông cảm thấy vô cùng an ủi.

Tác giả có lời muốn nói:

Và thế là, nam quý tộc "tự luyến" đã xuất hiện...

Đúng vậy, sáu nhân vật kỳ quặc mà tôi giới thiệu chính là sáu đứa trẻ chết tiệt trong khu ký túc xá này.

Cấu hình thành viên tiểu đội:

Số 1: Tinh linh điên rồ phản xã hội phản loài người, chí hướng hủy diệt thế giới (?).

Số 2: Tên ẻo lả bạo lực, vì mạng sống có thể bất chấp tất cả (?).

Số 3: Quý tộc tự luyến đến mức ngoài bản thân ra không yêu ai cả.

Số 4: Bệnh nhân mắc chứng sợ phụ nữ nghiêm trọng.

Số 5: Tên hám tiền, vì tiền có thể không cần mạng (Phụ nữ = Tiêu tiền).

Số 6: Tên to con hung dữ có gu thẩm mỹ độc đáo, chỉ yêu thích đàn ông cơ bắp.

Khẩu hiệu tiểu đội: Trân trọng mạng sống, tránh xa sinh vật giống cái, kiên định lập trường "cướp của kẻ cướp", lừa chết đối thủ, biếи ŧɦái đến cùng.

Những người còn lại sẽ sớm xuất hiện, hãy cùng chờ xem. Và thế là, sáu người này cứ thế lớn lên bên nhau như thanh mai trúc mã, tương lai sẽ trở thành một băng nhóm hung tàn đến mức nào đây → →