Quyển 1 - Chương 40

Bồi mẫu thân một lúc, Yến Khanh liền dẫn Nghiêm Minh Nguyệt tới bái kiến lão phu nhân.

Lão phu nhân cũng không làm khó tân nương, ngược lại còn ân cần trao lễ gặp mặt. Nắm tay nàng, bà răn dạy đôi lời, cũng mong nàng sớm có tin hỉ, nối dõi tông đường cho Lâm gia.

Với một dòng họ ba đời đơn truyền như Lâm gia, việc có con nối dõi là chuyện đại sự hàng đầu. Từ lão phu nhân đến Lý thị đều trông ngóng mong mỏi điều ấy, khiến Nghiêm Minh Nguyệt nghe mà đỏ mặt thẹn thùng.

***

Sau khi từ phòng lão phu nhân trở về, hạ nhân dâng trà và điểm tâm. Yến Khanh cùng Minh Nguyệt ngồi xuống, vừa uống trà vừa trò chuyện.

Hiện tại hắn đang được nghỉ hẳn một tuần lễ thành thân, trong tay cũng chẳng vướng bận việc gì. Dẫu có công chuyện gấp rút, hắn cũng không thể nào ngay ngày đầu tiên đã bỏ mặc tân nương.

Nghiêm Minh Nguyệt ngồi đó nhưng có vẻ như tâm trí đang treo lơ lửng. Thỉnh thoảng, nàng lại len lén ngước nhìn Yến Khanh, như muốn nói gì nhưng lại thôi.

Thấy vậy, Yến Khanh cười, giọng điệu nhẹ nhàng:

"Phu nhân có điều chi muốn nói? Cứ thẳng thắn, ta và nàng là phu thê, không cần phải ngại ngần."

Nàng nghe vậy, đôi má bỗng ửng đỏ, nhưng vẫn lấy can đảm hỏi:

"Hôm nay… có cần phải gặp mặt các vị tỷ muội khác nữa không?"

Yến Khanh ngạc nhiên:

"Vừa rồi ở chỗ mẫu thân chẳng phải nàng đã gặp qua rồi sao? Trong nhà hiện chỉ còn bốn muội muội chưa xuất giá, còn nhị tỷ cùng hai tỷ tỷ khác đều đã gả đi, đợi họ về thăm lại gặp cũng chưa muộn."

"Không phải..." Nghiêm Minh Nguyệt cúi mặt, giọng ngập ngừng, có chút bối rối:

"Thϊếp muốn hỏi… các vị trong hậu viện của phu quân…"

Ngày đầu tiên chính thất nhập môn, chẳng phải theo lễ thường, các thϊếp thất, thông phòng trong phủ đều phải đến bái kiến nàng hay sao? Nghiêm Minh Nguyệt tuy mơ hồ hiểu được điều này, nhưng trước khi xuất giá không ai dạy nàng rõ ràng những lễ tiết ấy. Vì vậy, nàng không dám chắc, chỉ đành trực tiếp hỏi phu quân.

Yến Khanh nghe xong, lập tức hiểu ý, bật cười:

"Nàng nói việc ấy sao? Không cần đâu. Hậu viện của ta chẳng có ai cả. Ngay từ trước khi đính hôn, mẫu thân đã cho dọn dẹp sạch sẽ."

"A?" Nghiêm Minh Nguyệt kinh ngạc đến không thốt nên lời. Nàng dù có tưởng tượng thế nào cũng chẳng ngờ được sẽ nhận được câu trả lời như vậy.

Ai ai cũng đồn rằng tiểu hầu gia Lâm Yến Khanh hậu viện nuôi vô số mỹ nhân, lại còn ngày đêm vùi mình trong chốn hoa nguyệt. Vì lẽ ấy, nàng đã sớm chuẩn bị tinh thần chấp nhận việc phải đối mặt với một đống thϊếp thất. Thế mà, lời nói của Yến Khanh lại khiến nàng không khỏi ngỡ ngàng.

Kỳ thực, từ khi Yến Khanh xuyên tới, hắn đã quyết tâm tu thân dưỡng tính. Hậu viện không có thị thϊếp, bên ngoài cũng dứt hẳn thói lui tới thanh lâu. Tuy nhiên, những thói quen ăn chơi khác của nguyên chủ vẫn đủ khiến hắn giữ vững danh xưng “Kinh thành đệ nhất kẻ ăn chơi”. Bởi vậy, việc hắn thiếu hẳn nữ sắc lại chẳng mấy ai chú ý đến.

Mẫu thân và lão phu nhân từng nhiều lần khuyên hắn nạp thêm hai tiểu nha đầu xinh xắn. Nhưng hắn đều lấy cớ: “Lúc trước không biết tiết chế, thân thể suy nhược, đại phu dặn phải dưỡng sức.” Điều này không phải hoàn toàn giả dối. Nguyên chủ trước kia buông thả quá độ, thân thể hao tổn, đến khi hắn tiếp quản còn phải mất nửa năm điều dưỡng mới phục hồi được đôi phần.

Nhưng dù thế nào, một tiểu hầu gia vốn nổi danh tận tình thanh sắc, nay hậu viện trống không một bóng người, quả thực khiến người khác khó tin.

Thấy dáng vẻ ngơ ngác của Nghiêm Minh Nguyệt, Yến Khanh khẽ cười, trấn an nàng:

"Chuyện cũ không đáng nhắc lại. Từ nay về sau, trong lòng ta chỉ có nàng. Ta tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai khác bước vào, càng không muốn nàng phải chịu cảnh tranh giành, ấm ức. Chỉ cần nàng và ta đồng tâm, an vui sống qua ngày là đủ."