Ông bà Lâm sắp đi đến ngã rẽ phố Tố Lý, đầu tiên là thấy hoa đào nở rộ, rồi mắt họ nhìn xuống. Cánh cửa gỗ của quán ăn từng đóng chặt nay lại mở toang, tông màu gỗ mộc quen thuộc, bên trong có hai bàn khách đang ăn. Quán không đông khách nhưng cũng không vắng, họ không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.
Ông bà bước vào, tìm một cái bàn vuông nhỏ ngồi xuống.
Ở phía sau bếp, Cố Thanh Thu thấy có khách mới vào, cô mỉm cười đi ra đón tiếp: “Chào mừng quý khách, thực đơn ở trên tường, ông bà có thể xem muốn ăn gì ạ.”
Nói rồi, cô cảm thấy hai vị khách lớn tuổi này quen quen, liền cố gắng lục lọi trong những ký ức xưa.
Bà Lâm mỉm cười nhìn cô gái trước mặt, ngũ quan thanh tú, khi cười khóe miệng có hai lúm đồng tiền nhỏ xinh, y như dáng vẻ ngoan ngoãn và lễ phép khi chào hỏi mà bà đã gặp nhiều năm về trước.
Bà cảm thấy may mắn, vì sự ra đi của hai vợ chồng Huệ Phân không khiến cô gái này trở nên khép kín.
Ông Lâm cười hiền từ: “Ừm, để chúng ta xem thực đơn đã.”
Cố Thanh Thu nhận ra họ, mỉm cười chào: “Chào ông bà Lâm ạ, vừa rồi cháu không nhận ra hai người, lâu lắm không gặp mà hai người vẫn trẻ trung và có thần sắc quá.”
Cô nhớ ra cặp vợ chồng già này là hàng xóm, từng có quan hệ rất tốt với bố mẹ cô.
Trong khoảng thời gian mẹ cô bị tai nạn và nằm viện, vợ chồng ông bà Lâm đã đến thăm vài lần, dù chỉ có thể đứng trước cửa ICU an ủi cô vài câu nhưng sự ấm áp đó cô vẫn luôn khắc ghi trong lòng.
Bà Lâm thấy cô còn nhớ mình thì vui vẻ nói: “Tiểu Thu càng ngày càng xinh ra đấy.”
Ông Lâm cười nói: “Chúng ta làm gì còn trẻ nữa. Nghe nói cháu về mở quán nên chúng ta liền qua đây nếm thử tài nấu ăn của cháu.”
Cố Thanh Thu hiểu ý, mỉm cười giải thích: “Ngày xưa cháu thường nhìn bố mẹ nấu ăn, những năm qua cũng luyện được tay nghề khá ổn, nên nghĩ đến việc về mở lại quán. Lát nữa chắc chắn sẽ không làm ông bà thất vọng đâu ạ.”
Ông Lâm cười đồng ý, rồi bắt đầu xem thực đơn.
Bà Lâm có ý muốn ủng hộ, sau khi xem xong thực đơn, liền nói: “Cho một phần sườn non tỏi thơm, gà hầm khoai tây, tam tiên chay và rau muống xào tương ớt, thêm một nồi canh và hai bát cơm.”
Ông Lâm đương nhiên để vợ gọi món.
Cố Thanh Thu thấy ngại, chân thành nói: “Ông bà Lâm chỉ có hai người thôi không cần gọi nhiều món thế đâu ạ, ăn không hết mang về hâm lại cũng không ngon nữa. Cháu biết hai người có lòng muốn giúp cháu, chỉ cần hai người đến đây ăn là cháu đã rất vui rồi.”