Chương 2.3

Dĩ nhiên, những thứ như táo đỏ, kỷ tử, đậu nành, quả vả, chị cũng ăn hết.

Thành thật mà nói, tốc độ lên món của cô chủ không hề chậm. Khi họ đang húp canh thì món tam tiên chay và cải ngồng sốt dầu hào tỏi cũng đã lần lượt được dọn lên. Nhưng mọi người đang mải mê với món canh, đến mức bụng đã hơi ngang ngang.

Ngô Đông Thanh dựa vào lưng ghế thở dốc: "Quán này nấu ngon quá, em ăn sắp no căng rồi."

Hoàng Tuệ San gật đầu: "Đúng thế, lẽ ra canh phải để ăn cuối cùng, ai ngờ ăn vào là không dừng lại được."

Lưu Giai thở ra một hơi: "Không sao, nhìn món tam tiên chay và cải ngồng ngon mắt thế kia, em nghỉ một lát nữa là vẫn ăn được."

Về sắc, hương, vị, có thể nói Cố thị Tư Phòng Thái đã đạt đến đỉnh cao.

Chưa nói đến sườn non tỏi thơm, gà hầm khoai tây và canh chân gà đã dọn ra trước đó, chỉ riêng món tam tiên chay với màu xanh nhạt của măng tây, màu đen đậm của mộc nhĩ và màu cam đỏ của cà rốt xen kẽ vào nhau, đã tạo nên một bữa tiệc thị giác mùa hè, trông vừa nhẹ nhàng vừa hấp dẫn.

Món cải ngồng sốt dầu hào tỏi thì những cọng cải xanh mướt được bày biện vừa ngẫu hứng vừa ngay ngắn trên chiếc đĩa sứ trắng, rưới lên trên là nước sốt dầu hào và tỏi băm. Có lẽ đã được làm sánh lại bằng nước bột năng nên trông bóng bẩy và có độ sệt, nhìn thôi đã biết mùi vị không thể nào tệ được.

Trương Hồng đứng dậy đi vệ sinh, lúc quay lại, chị ngồi xuống, cầm đũa gắp một cọng cải ngồng ăn thử.

Cọng cải khi ăn có độ giòn nhẹ, còn lá thì lại rất mềm, mang theo vị mặn ngọt của dầu hào, ăn cùng với tỏi băm rất đậm đà.

Món tam tiên chay, múc một muỗng có đủ cả ba loại nguyên liệu, khi ăn cảm nhận được vị ngọt thanh của măng tây, vị giòn sần sật của mộc nhĩ và vị ngọt của cà rốt hòa quyện vào nhau, hoà với vị mặn của nước sốt, cũng rất ngon.

Trong một ngày hè oi ả, được thưởng thức một món ăn thanh mát như vậy, chút cảm giác ngấy ban nãy cũng tan biến. Nếu không phải đã ăn hết một bát cơm, có lẽ Trương Hồng đã không kìm được mà gọi thêm một bát nữa để ăn cùng.

Ba người Hoàng Tuệ San cũng đã lấy lại sức, cảm thấy bụng đã có thêm chút chỗ trống để ăn tiếp. Vừa rồi nhìn dáng vẻ thưởng thức của chị Trương, họ biết ngay mùi vị của hai món rau này cũng không hề tầm thường, họ đã thèm từ lâu rồi.

Mọi người lại gắp liên tục, đến nói chuyện cũng không màng.

Ngoài những hàng quán bán đồ ăn, phố Tố Lý còn có một số hộ dân cũ sinh sống. Thế hệ trẻ kiếm được tiền đã mua nhà chuyển đi nơi khác, chỉ còn lại thế hệ lớn tuổi luyến tiếc môi trường cũ và tình làng nghĩa xóm nên không chịu dọn đi, sống ở đây một cách tự tại.

Gần đầu phố có một tòa nhà thấp tầng. Ông Lâm đang quét nhà lau nhà, thấy bạn già về liền lại gần hỏi: "Hôm nay bà mua được món gì ngon thế?"

Hai ông bà đều có lương hưu, con trai sự nghiệp thành đạt cũng đã mua nhà ở gần đó. Họ không có áp lực gì, nên chỉ chú tâm vào việc ăn uống.

Ông Lâm là người ham ăn, tay nghề của bà xã cũng không tệ, nên mỗi ngày ông đều mong chờ xem hôm nay bà sẽ mua thịt cá gì về.

Bà Lâm mở túi đi chợ ra cho ông xem: "Chỉ mua ít thịt lợn với rau xanh thôi, đủ cho bữa tối của chúng ta rồi."

Ông Lâm ngớ người: "Thế trưa nay ăn gì?"

Bà Lâm kể lại chuyện nghe được trước khi đi chợ: "Sáng nay tôi đến trung tâm sinh hoạt người cao tuổi tập thể dục, nghe mọi người ở đó nói quán ăn của nhà Huệ Phân lại mở rồi, là con gái cô ấy mở đấy. Nói đến vợ chồng Huệ Phân cũng thật đáng tiếc. Nghe nói con gái cô ấy học khoa tiếng Trung, không biết thế nào mà đột nhiên lại về mở quán ăn."

"Mấy người đó nói khó nghe lắm, nào là "một đứa con gái chắc đến cầm chảo còn chưa vững, nấu ra món ăn thì ngon được đến đâu chứ". Ai cũng đang chờ xem con bé đó làm ăn thất bại rồi đóng cửa quán đấy."

"Tôi nghĩ trước đây chúng ta với vợ chồng Huệ Phân cũng có quan hệ tốt, hôm nay con gái cô ấy khai trương, chúng ta qua đó ăn một bữa ủng hộ, đừng để quán vắng khách quá."

Trước đây, Cố thị Tư Phòng Thái nấu ăn rất ngon, gia đình bà Lâm thỉnh thoảng cũng ghé ăn. Hơn nữa lại là hàng xóm cùng phố, bà và vợ chồng Huệ Phân quan hệ cũng tốt, nói xa hơn một chút thì có thể coi là đã nhìn cô bé đó lớn lên.

Bây giờ quán mở lại, bà liền nghĩ đến việc qua ủng hộ, nên mới mua ít đồ ăn cho bữa trưa.

Ông Lâm nghe xong liền gật đầu đồng ý: "Được thôi, vậy trưa nay chúng ta ra đó ăn."

Rồi ông lại thở dài: "Trước đây cũng chưa từng nghe nói con gái nhà họ nấu ăn giỏi, đột nhiên về mở quán chắc sẽ khó khăn lắm. Nhưng dù sao đi nữa, đám người ở trung tâm người cao tuổi nói chuyện cũng quá đáng thật."

Bà Lâm gật đầu không ngừng: "Chứ gì nữa, toàn nói lời gièm pha. Lát nữa đến giờ cơm chúng ta sẽ qua đó."

Ông Lâm cười đồng ý, hai ông bà lại bắt đầu làm việc nhà. Ai ngờ lại có khách đến chơi, đợi tiễn khách xong thì đã hơn mười hai giờ, hai người vội vàng thay giày rồi đi bộ đến quán.