Chương 13.3

Cô không vội dọn dẹp bàn ghế mà đứng ở quầy thu ngân để kiểm tra các đơn hàng trên máy tính.

Sử dụng máy tính để đặt món có một lợi ích là mỗi đơn hàng đều được ghi lại cụ thể về thời gian, các món ăn và tự động tính tiền. Bây giờ, chỉ cần một cú nhấp chuột là có thể xem được tổng doanh thu.

Buổi tối đã bán tổng cộng mười hai bàn khách, phí trà là ba tệ một người, cộng thêm tiền trà và đồ uống, tổng doanh thu là 3.163 tệ.

Cộng với chín bàn khách buổi trưa, doanh thu là 2.433 tệ. Như vậy, doanh thu trong một ngày là 5.483 tệ.

Chi phí nguyên liệu buổi sáng tất nhiên cũng nhiều hơn. Cố Thanh Thu xem lại lịch sử thanh toán trên điện thoại, nhập từng khoản vào máy tính để ghi lại, tổng cộng là hơn 1.800 tệ. Điều này có nghĩa là lợi nhuận trong một ngày là hơn 3.600 tệ.

Đây là một khoản thu nhập không hề nhỏ. Cố Thanh Thu rất hài lòng, không uổng công cô đã bận rộn cả một ngày.

Cô mỉm cười, vô thức vươn vai duỗi chân để thư giãn. Công nhận cầm muỗng chảo cả ngày cũng khá mệt, tay chân có chút mỏi nhừ.

Nhưng khi nhìn thấy lợi nhuận, cô lại cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng!

Cô ngồi nghỉ một lát, sau đó bắt đầu thu dọn bát đĩa, lau bàn, rồi vào bếp rửa bát, cọ nồi, cho vào tủ khử trùng, và cuối cùng là dọn dẹp nhà bếp.

Xong xuôi mọi việc, Cố Thanh Thu lên lầu hai, bật điều hòa trong phòng rồi lấy quần áo đi tắm. Tắm xong, cô cảm thấy toàn thân sảng khoái, trở về phòng là có thể nằm ngay lên chiếc giường êm ái, thật thoải mái. Cô cầm điện thoại lên xem WeChat, không có tin nhắn nào mới.

Bố mẹ cô không có nhiều họ hàng, bạn bè thời đi học sau khi ra trường cũng gần như không còn liên lạc. Nhóm chat với mấy người bạn thân cùng phòng cũng đã nguội lạnh sau một năm tốt nghiệp. Đồng nghiệp chỉ là mối quan hệ xã giao, sau khi nghỉ việc lại càng không liên lạc. Mấy ngày nay, WeChat của cô cả ngày chỉ có hai, ba tin nhắn.

Cố Thanh Thu không hề bận tâm về điều này. Sống ở giới tu chân nhiều năm, cô đã học được cách ở một mình, một mình vẫn sống rất tự tại. Đôi khi, những mối quan hệ xã giao không thật lòng hoàn toàn không cần thiết.

Cô cũng không phải không có giao tiếp, ban ngày tiếp khách nói chuyện rất nhiều là đằng khác.

Cuối cùng cũng đến giờ nghỉ ngơi. Cố Thanh Thu không vội lướt Weibo hay Tiểu Hồng Thư, mà lại tải một ứng dụng tuyển dụng về, đăng ký và đăng một tin tuyển nhân viên.

Bây giờ việc kinh doanh của quán đã ổn định và thu nhập tốt, đương nhiên cô phải tìm một người giúp đỡ. Nếu không, một mình cô vừa phải lo mua sắm, nấu nướng, lại còn phải rửa bát, lau bàn, dọn dẹp quán thì thực sự quá mệt mỏi, về lâu dài sẽ không chịu nổi.

Mục đích hàng đầu của việc kiếm tiền là nâng cao hạnh phúc trong cuộc sống, cô không muốn khiến mình kiệt sức.

Nhân viên này sẽ chịu trách nhiệm dọn dẹp quán vào buổi sáng; trong giờ buôn bán trưa và tối sẽ tiếp khách, nhập đơn hàng vào máy tính, bưng món; sau khi khách về sẽ nhanh chóng thu dọn bát đĩa, lau bàn; và sau khi kết thúc giờ bán sẽ rửa bát, dọn dẹp nhà bếp và khu vực ăn uống.

Công việc chia làm hai ca trong ngày gồm sáng từ mười giờ đến hai giờ chiều, chiều từ bốn rưỡi đến chín giờ tối. Lương tháng là 5.500 tệ, có đóng năm loại bảo hiểm và một quỹ nhà ở*, bao hai bữa ăn.

*Ngũ hiểm nhất kim là tên gọi chung cho các khoản bảo hiểm bắt buộc của người lao động tại Trung Quốc, bao gồm năm loại bảo hiểm: Bảo hiểm lương hưu, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm tai nạn lao động, bảo hiểm thai sản và một khoản quỹ nhà ở. "Ngũ hiểm" là các khoản bảo hiểm xã hội bắt buộc theo quy định của pháp luật, trong khi "nhất kim" là quỹ nhà ở tuy không bắt buộc tuyệt đối nhưng được coi là một phần quan trọng trong chế độ phúc lợi của người lao động.

Mức lương này cũng là do Cố Thanh Thu đã cân nhắc kỹ lưỡng. Ở phố Tố Lý, mức lương phổ thông không cao. 5.500 tệ mà còn đóng bảo hiểm xã hội đầy đủ được xem là đãi ngộ rất tốt. Nếu làm tốt, sau này còn có thể tăng lương.

Nghĩ đến đây, cô đặt báo thức, định tìm thời gian đến Trung tâm phục vụ cộng đồng của ủy ban phường để đăng ký lao động tự do, sau đó đăng ký thông tin khấu trừ bảo hiểm xã hội và y tế cho lao động tự do, như vậy mỗi tháng sẽ được trừ tiền tự động.

Lo xong những việc này, Cố Thanh Thu mới thư giãn lướt điện thoại.

Đêm ở phố Tố Lý khá nhộn nhịp. Đèn neon gần đó sáng rực, các quán đồ chiên, đồ nướng bước vào giờ cao điểm kinh doanh. Những người rảnh rỗi ngồi ăn xiên nướng, uống rượu, tán gẫu. Tất cả những điều đó đều không liên quan đến một Cố Thanh Thu đang cuộn mình trong phòng điều hòa, nằm trên giường lướt điện thoại.