Cô ăn liền hai miếng rồi không nhịn được gọi chị chủ cho một bát cơm. Món khâu nhục ngon thế này phải ăn với cơm trắng mới đúng bài!
Từ Duyệt cũng hơi động lòng, hỏi Trịnh Gia Gia: "Gia Gia, hay hai chúng ta ăn chung một bát nhé?"
Cả hai đều ăn ít, gọi một bát cơm sẽ ăn không hết, chi bằng chia đôi.
"Được thôi, vậy cho thêm một bát cơm nữa đi." Trịnh Gia Gia gật đầu đồng ý, cảm thấy ăn khâu nhục mà không có cơm thì thật là thiếu sót.
Khi chị chủ mang hai bát cơm ra, Chu Tuệ Lâm liền bưng bát cơm trắng lên, ăn ngấu nghiến cùng với khâu nhục.
Từ Duyệt và Trịnh Gia Gia thì mỗi người chia nửa bát cơm, rồi bắt đầu ăn.
Họ cùng lúc gắp một miếng thịt và một ít cải muối đặt lên trên cơm, để cho phần nước sốt màu nâu sẫm óng ánh chảy xuống những hạt cơm trắng ngần. Sau đó, họ gắp miếng thịt lên thưởng thức vị mặn thơm, nhai gần hết thì và một miếng cơm vào miệng, gần như không cần nhai thêm nữa đã vội vàng nuốt xuống.
Rất nhanh, món gà xé tay chanh cũng được dọn lên.
Món ăn này trông khá bóng bẩy và đỏ cay. Thịt gà trắng nõn được phủ đầy sốt đỏ, ớt đỏ xuất hiện khắp nơi, xen lẫn là những lát chanh vàng tươi tạo cảm giác thanh mát, nhưng chúng cũng đã nhuốm màu đỏ của ớt. Trong đó còn có hành tây trộn cùng. Mùi hương ngửi được lại không quá nồng, mà là một mùi ngọt thanh xen lẫn chút cay, cùng với mùi tươi đặc trưng của thịt gà.
Từ Duyệt nhìn món gà xé tay chanh, không kìm được mà gắp một miếng ăn thử.
Thịt gà được xé thành từng sợi vừa phải, không quá to, không quá nhỏ, không dày cũng không mỏng. Khi ăn, cảm nhận được vị tê cay, đậm đà của nước sốt, hòa cùng vị chua ngọt thanh mát của chanh. Thịt rất mềm, không có mùi tanh cũng không bị khô, mọi thứ vừa vặn hoàn hảo, rất kí©h thí©ɧ vị giác.
Cô là người ăn được cay, cảm thấy độ cay này vừa phải. Hương chanh và hương gà xé quyện vào nhau, vừa khai vị vừa rất đưa cơm. Một miếng gà có thể ăn kèm với hai miếng cơm.
Ăn xong cô mới nhớ ra là chưa chụp ảnh. May mà miếng gà vừa gắp không làm ảnh hưởng đến vẻ ngoài của món ăn. Từ Duyệt vội vàng cầm điện thoại lên, thay đổi các góc để chụp.
"Chụp xong rồi, mọi người ăn đi."
Trịnh Gia Gia và Chu Tuệ Lâm đã đợi không nổi rồi. Sau khi nhịn để "máy ảnh ăn trước", lúc này họ không ngần ngại đưa đũa lên.
Trịnh Gia Gia cảm thấy món gà xé tay chanh này ngon kỳ lạ. Thịt gà đủ mềm, đậm đà, thấm vị, lại có thêm hương chanh nên thanh mát hơn, ăn không dễ bị ngán.
Chỉ có điều là quá cay. Cô hứng chí ăn liền mấy miếng gà, không may cắn phải một miếng ớt đỏ, đầu lưỡi lập tức nóng ran và tê rần, môi cũng đỏ bừng lên.
Nước la hán quả thì ấm nên không giải cay được. Cô liền đứng dậy đi đến tủ lạnh nơi bày đủ các loại nước giải khát và bia, mở ra xem một lượt rồi lấy một chai trà hoa nhài không calo.
Thậm chí không đợi được về chỗ ngồi, Trịnh Gia Gia vặn ngay nắp chai, tu ừng ực mấy ngụm liền.
Trà hoa nhài ướp lạnh mát rượi, hương hoa nhài quyện với hương trà lan tỏa trên đầu lưỡi, chưa kịp cảm nhận hết đã trôi xuống bụng.
Cảm giác mát lạnh liên tục này ngay lập tức giải tỏa được vị tê cay của món gà. Cô trở về chỗ ngồi.
Có chai trà hoa nhài trong tay, Trịnh Gia Gia như có thêm dũng khí, càng ăn món gà xé cay một cách thỏa thích hơn. Một miếng cay, một ngụm lạnh, đúng là hành vi điển hình của việc tự tìm đến "Tào Tháo đuổi", nhưng lúc này cô cảm thấy cực kỳ sảng khoái.
Từ Duyệt ăn được cay nên không cần uống nước lạnh, thỉnh thoảng cay quá thì uống một ngụm nước la hán quả đã gần nguội.
Chu Tuệ Lâm ăn cay chỉ ở mức trung bình, khá hơn Trịnh Gia Gia một chút, nhưng cuối cùng cũng không chịu nổi phải ra tủ lạnh lấy một chai trà bí đao ướp lạnh. Kể từ đó, cô ăn món gà xé tay chanh mà không hề sợ hãi, cứ thế thẳng tiến.