Từ Duyệt, Trịnh Gia Gia và Chu Tuệ Lâm là ba sinh viên chuyên ngành Quản lý Công nghiệp Văn hoá của trường Đại học Giang Thị. Nửa tháng vừa qua là kỳ học thực hành của chuyên ngành họ.
Nhóm của họ đã chọn khu phức hợp sáng tạo, tiền thân là nhà máy bia Giang Thị, làm đối tượng nghiên cứu. Họ đến đây để tìm hiểu về những dấu tích còn lại của nhà máy bia cũ, cách khu phức hợp sáng tạo đã cải tạo di sản công nghiệp để trở thành như ngày nay, và những điểm nào còn có thể tối ưu, cải thiện.
Chuyên ngành của họ khá hay, giảng viên luôn khuyến khích họ cuối tuần ra ngoài đi đây đi đó. Bảo tàng, phòng trưng bày nghệ thuật, khu sáng tạo, các điểm check-in nổi tiếng trên mạng hay thậm chí là những khu phố cổ của Giang Thị đều là những nơi có thể khám phá, với mục tiêu học hỏi được những điều thực tế ngay trong lúc ăn uống vui chơi.
Hôm nay là lần thứ ba họ đến khu phức hợp sáng tạo, và nếu không có gì bất ngờ thì đây cũng là lần cuối cùng.
Ba người Từ Duyệt cầm máy ảnh chụp lại một vài công trình kiến trúc quan trọng, rà soát lại lịch sử cải tạo của khu phức hợp sáng tạo để chắc chắn không có sai sót, và còn phỏng vấn được quản lý của khu. Có thể nói, chuyến đi này thu hoạch phong phú.
Lúc này, họ rẽ vào phố Tố Lý gần đó, định tìm một quán ăn trưa.
Hai lần trước, họ đã ăn mỳ thịt bằm và đồ ăn huyện Sa ở đây, hương vị đều khá ổn.
Trước đây, cả ba thường chỉ vừa vào đầu phố Tố Lý là đã tìm một quán ngồi xuống. Lần này, họ quyết định đi sâu vào trong một chút.
Họ cứ đi, rồi nhìn thấy phía trước có một cây hoa đào. Những cánh hoa phơn phớt hồng bị gió thổi bay, lả tả rơi xuống. Dưới gốc cây là một quán ăn màu gỗ mộc mạc, trông vô cùng nổi bật. Bên trong quán có một bàn khách đang dùng bữa.
Cố thị Tư Phòng Thái, nghe cái tên thôi cũng biết giá cả của quán này không hề rẻ.
Nhưng đã đến rồi, ba người nhìn nhau rồi quyết định cứ vào xem thử. Bình thường đi chơi, họ cũng không ít lần ăn ở những quán có giá bảy, tám mươi tệ, thậm chí hơn một trăm tệ mỗi người.
Ba người Từ Duyệt bước vào quán, cảm nhận được làn gió điều hòa mát lạnh, cả người khoan khoái ngay tức thì, liền quyết định sẽ ăn ở đây.
Hai quán nhỏ họ ăn trước đó đều không có điều hòa, thời tiết này mà được ngồi ăn trong phòng máy lạnh thì còn gì bằng.
Không cần phải hỏi, họ đã thấy tấm bảng "Thực đơn hôm nay" trên tường và bắt đầu bàn bạc.
Từ Duyệt nói: "Món khâu nhục cải muối có vẻ ngon đấy, đây là một món đỉnh. Không biết tay nghề của quán này thế nào."
Trịnh Gia Gia hít hà mùi thơm từ bàn bên cạnh bay sang: "Tớ thấy chắc là không tệ đâu, chỉ ngửi mùi thịt bên đó thôi mà tớ đã thèm rồi. Các cậu nhìn món khâu nhục trên bàn họ hấp dẫn chưa kìa, chúng ta gọi món này đi."
Chu Tuệ Lâm gật đầu: "Được đó, gọi một phần khâu nhục cải muối. Tôm xào tỏi và gà xé tay chanh thì các cậu muốn ăn món nào?"
Từ Duyệt nói: "Tớ thì thấy trời nóng thế này ăn gà xé tay chanh sẽ sảng khoái hơn. Còn tôm xào tỏi thì ăn ở canteen trường cũng được."
Trịnh Gia Gia tỏ vẻ chê bai: "Món tôm xào tỏi ở canteen trường mình đúng là treo đầu dê bán thịt chó, rõ ràng phải gọi là tép xào tỏi mới đúng. Nhưng mà tôm lúc nào ăn chẳng được, hôm nay mình ăn gà xé tay chanh trước đi."
Chu Tuệ Lâm sao cũng được: "Ok, vậy thêm một món gà xé tay chanh nữa nhé. Rau và canh thì sao?"
Từ Duyệt đề nghị: "Hay là chúng ta không gọi rau nữa, gọi một phần canh đầu cá đậu phụ đi? Tuy mình không ăn đầu cá nhưng vẫn có đậu phụ để ăn, lại có canh húp. Món canh này khá ổn đấy."
Ba người họ ở cùng ký túc xá, quan hệ rất tốt, tiền sinh hoạt không quá nhiều nhưng cũng không đến nỗi eo hẹp. Họ thường xuyên đi ăn ngoài nên biết mình có thể chi trả được, vấn đề chỉ là có muốn chi hay không thôi.
Chu Tuệ Lâm ngửi mùi thơm từ bàn bên cạnh, lại gật đầu: "Ừm, tớ ủng hộ gọi thêm canh đầu cá đậu phụ."
Trịnh Gia Gia cũng hào hứng: "Ok, vậy chốt thế nhé."