Tại tổ 3, phòng IT của công ty công nghệ Khoa Kỹ Internet trên tầng bảy tòa nhà văn phòng, ai nấy đều đang lướt điện thoại, chán ngán chờ cơm trưa về.
Bụng thỉnh thoảng lại réo lên một tiếng, tựa như một bản tam tấu, khó mà phân biệt được là của ai. Hễ nghe thấy tiếng động là lại vô thức nhìn ra phía cửa văn phòng, mong ngóng Trương Vĩnh Hạo trở về.
Ngẩng đầu nhìn mãi, cuối cùng cũng thấy Trương Vĩnh Hạo xách đồ ăn về, văn phòng lập tức trở nên náo nhiệt.
"Cậu về rồi đấy à, đợi cậu mà bọn tôi mọc rễ luôn rồi!"
"Vất vả cho cậu quá, mau ăn cơm thôi!"
"Mọi người xách cơm trưa vào phòng họp nhỏ đi, tôi đi gọi tổ trưởng qua ăn."
Mọi người xúm lại giúp xách hộp cơm vào phòng họp nhỏ. Dạo này vì đặt cơm chung, nếu có nhiều món mặn ăn chung thì cả tổ sẽ vào đây ăn. Cũng may là phòng họp nhỏ gần đây được phân cho tổ 3 dùng, nếu không cũng chẳng dám kéo vào đây ăn uống.
Trương Vĩnh Hạo bảo đồng nghiệp lấy các món mặn và cơm ra, mở nắp hộp chuẩn bị đánh chén.
Khi từng chiếc nắp hộp trong suốt dày dặn được mở ra, để lộ diện mạo thật sự của các món ăn bên trong, hương thơm chua ngọt cay nồng hòa quyện vào nhau lan tỏa khắp không gian, khiến những dạ dày vốn đã đói cồn cào lại càng thêm kí©h thí©ɧ.
Triệu Đức Quân hào hứng nói: "Không ngờ lần này Hạo Tử lại tìm được một quán ăn ngon thật đấy. Chỉ nhìn màu sắc và ngửi mùi thôi đã biết trưa nay có lộc ăn rồi!"
Tiền Tiến vừa chia đũa, thìa và cơm vừa nói: "Đúng thế, nếu mà ngon thật như mùi hương thì sau này chúng ta có thể thường xuyên đặt quán này."
Kim Thạch Thành ngồi phịch xuống ghế, xé toạc lớp vỏ bọc đũa, cọ hai chiếc đũa vào nhau: "Chờ được miếng cơm này đúng là không dễ dàng gì, trời nóng thế này vất vả cho cậu rồi Hạo Tử!"
Trong lúc nói, mắt anh ta cứ dán chặt vào món vịt om mơ. Mùi chua ngọt tràn ngập khoang mũi, nước bọt đã bắt đầu ứa ra trong miệng.
Trương Vĩnh Hạo mỉm cười: "Không vất vả, hôm nay phát hiện ra quán này là chuyến đi đã đáng giá rồi."
Lúc này, Tôn Bình và tổ trưởng Lý Khai Dương bước vào, mỗi người tự tìm một chỗ ngồi xuống.
Lý Khai Dương nhìn những món ăn đầy đủ sắc hương vị trên bàn, cười nói: "Vất vả cho Hạo Tử rồi, chúng ta mau ăn thôi."
Vừa rồi anh ta có vẻ như đang ở văn phòng xử lý công việc, nhưng thực ra bụng cũng đã réo mấy lần, đói lắm rồi.
Nghe câu nói của anh ta, mọi người đồng loạt động đũa, gắp lấy món mình thích.
Món vịt om mơ không chỉ trông đẹp mắt mà khi ăn, vị chua ngọt càng đậm đà hơn. Dưới lớp da vịt cháy cạnh thơm lừng là thịt vịt mềm tan, mượt mà, mặn mà thấm vị. Trộn với một miếng cơm thì đúng là sung sướиɠ như tiên. Tiền Tiến xì xụp ăn liền hai miếng cơm mới thấy đã: "Vịt om mơ này ngon thật đấy, mọi người thử đi!"
Triệu Đức Quân nghe lời, gắp một miếng vịt ăn thử, lập tức cũng mê luôn hương vị này: "Đây là lần đầu tiên tôi được ăn thịt vịt có vị chua ngọt, không tanh chút nào, ngon lạ miệng thật."
Trương Vĩnh Hạo sau khi ăn vịt om mơ đã nhanh tay gắp một miếng phi lê cá nấu canh chua. Nước canh vàng óng chảy trên miếng cá, khi ăn có vị chua xen lẫn cay, trong vị cay lại có chút tê tê. Phi lê cá mềm mượt, tươi ngọt, giữ được vị ngọt nguyên bản của cá, nhai vài cái đã nuốt trôi.
Anh ta lại gắp một miếng cá đặt lên cơm trong hộp, mặc cho nước canh thấm ướt cơm, rồi gắp thêm ít dưa chua và giá đỗ dưới đáy canh đặt lên, trộn đều rồi ăn. Cái vị chua thanh, giòn ngọt, tươi ngon lan tỏa trên đầu lưỡi, vô cùng sảng khoái.
Lý Khai Dương thích ăn thịt bò nhất, vừa nhìn đã chấm ngay hai hộp thịt bò. Không vì gì khác, chỉ vì màu sắc quá đẹp mắt.
Trong chiếc hộp trong suốt, những lát thịt bò dài hơi đỏ và bóng bẩy, có lẽ là do mỡ tiết ra, được điểm xuyết bởi hành lá và sả xanh mướt. Sự kết hợp giữa màu đỏ và xanh tạo nên một bữa tiệc thị giác tuyệt vời, khiến người ta không kìm được mà muốn nếm thử xem có ngon như vẻ ngoài của nó không.
Anh ta đưa đũa gắp một lát thịt bò cho vào miệng. Thịt bò hơi khô nhưng vẫn có chút mọng nước, phần rìa cháy cạnh thơm lừng. Nếm kỹ hơn lại thấy thớ thịt săn chắc mà mềm, ăn vào có chút dai dai. Hương sa tế nồng nàn, lại thoảng vị thanh mát đặc trưng của sả, trung hòa đi vị béo ngậy có thể có của thịt bò. Ăn một miếng thấy không đủ, chỉ muốn ăn thêm!