Chương 1.2

Nhẩm tính đã có đủ nguyên liệu cho những món mình muốn làm, Cố Thanh Thu mới rời khỏi chợ, rẽ vào phố Tố Lý.

Đi đến góc cua ở giữa con phố cổ, cạnh một cây đào, cô lấy chìa khóa mở cánh cửa gỗ, bước vào bếp cất gọn những nguyên liệu vừa mua.

Đây là một căn nhà gác lửng, tầng hai để ở, còn tầng một là mặt bằng của quán "Cố Thị Tư Phòng Thái". Cố Thanh Thu đã lớn lên ở chính nơi này.

Ông nội cô từng là bếp trưởng của một quán rượu, năm bốn mươi mấy tuổi thì ra làm riêng, mua lại căn gác này ở phố Tố Lý để mở quán ăn. Quán từng một thời làm ăn phát đạt, là quán ăn nổi tiếng nhất con phố này.

Đến khi bố mẹ Cố Thanh Thu tiếp quản quán, tay nghề nấu nướng của hai người chỉ có thể nói là khá hơn người bình thường một chút, nên việc kinh doanh của quán chỉ ở mức trung bình, vừa đủ để sống trên mức ấm no.

Cố Thanh Thu lớn lên cùng với mùi thơm thức ăn từ quán ăn của nhà mình.

Chỉ tiếc là vào năm cô học đại học năm hai, bố mẹ cô bị tai nạn xe hơi, bố cô qua đời tại chỗ, mẹ cô phải nằm trong phòng ICU một thời gian dài, tiêu hết tiền bồi thường của kẻ gây tai nạn và cả tiền tiết kiệm của gia đình cũng không thể cứu được, bà đã rời xa cô mãi mãi.

Quán "Cố Thị Tư Phòng Thái" cũng đóng cửa theo, hay nói đúng hơn là phá sản.

Cố Thanh Thu học khoa tiếng Trung, sau khi bố mẹ qua đời, cô dựa vào việc làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt, thuận lợi hoàn thành việc học và tốt nghiệp, rồi vào làm biên tập viên soát lỗi cho một nhà xuất bản lâu đời ở địa phương.

Năm hai mươi bốn tuổi, vào một ngày nọ trong năm thứ hai đi làm, vì liên tục tăng ca soát lỗi bản thảo, cô bị sốt mà không biết, phải nhập viện và rơi vào hôn mê.

Khi tỉnh lại, Cố Thanh Thu phát hiện mình đã đến một thế giới tu chân kỳ lạ, nơi người ta lấy việc tu luyện trường sinh làm mục tiêu, cá lớn nuốt cá bé. Nguyên chủ mà cô xuyên vào là một tạp dịch đệ tử của Thanh Vân Tông với tư chất ngũ linh căn tệ nhất.

Cố Thanh Thu không tìm ra được nguyên nhân xuyên không, đành phải thích nghi với thân phận tạp dịch đệ tử, vừa cố gắng tu luyện, vừa chăm sóc linh điền trồng linh mễ cho tông môn.

Tạp dịch đệ tử trong vòng ba năm nhập môn nếu có thể đạt đến luyện khí kỳ tầng bốn thì sẽ được vào ngoại môn của Thanh Vân Tông. Cố Thanh Thu nỗ lực tu luyện, nhưng tư chất ngũ linh căn quá kém, vẫn không thể đạt được yêu cầu.

Cô nhận ra mình có lẽ không thể thành danh trên con đường tu luyện, liền dứt khoát từ bỏ, dùng số linh thạch tích góp được nhờ người giới thiệu vào làm linh trù trong tửu lâu lớn nhất Vân Giang thành, thuộc phạm vi bảo hộ của Thanh Vân Tông.

Hết cách, những nghề như luyện khí sư, luyện đan sư đều cần linh căn đặc thù và tài nguyên khổng lồ mới có thể tu luyện. Linh trù được xem là một nghề cấp thấp trong giới tu chân, nhưng lại là con đường sự nghiệp phù hợp nhất mà Cố Thanh Thu có thể nghĩ đến.