Chương 6.2

Hơn nữa, đi ăn ở những quán thế này, gọi vài món mặn ăn cho đã rồi chia tiền, cũng được xem như một bữa liên hoan, thịnh soạn hơn nhiều so với những phần ăn đơn đạm bạc thường ngày, nên ai cũng phấn khởi.

Khác với bên văn phòng thiết kế Nguyên dù có trưng bày quần áo nhưng chủ yếu vẫn là nhận đơn thiết kế, cửa hàng thời trang nữ của họ là mở cửa bán hàng trực tiếp, có khách vào thì tiếp đón, thỉnh thoảng bán được vài bộ quần áo.

May mà có giờ nghỉ cố định, đến mười hai giờ trưa khi khu phức hợp vắng người, họ liền đóng cửa tiệm, che ô rồi đi về phía phố Tố Lý.

"Hình như là quán phía trước kia, ở giữa phố Tố Lý, dưới gốc cây đào, quán ăn phong cách gỗ mộc, giống hệt như Lưu Giai tả."

"Hình như đã có một bàn đang ăn rồi, chúng ta mau vào thôi."

Ba người Lưu Oánh rảo bước nhanh hơn vào quán Tư Phòng Thái nhà họ Cố. Mùi thơm nồng nàn của các món ăn, mùi chua, mùi ngọt, mùi thơm của thịt vịt, thịt cá, thịt bò quyện vào nhau, kí©h thí©ɧ vị giác của họ, khiến khoang miệng bất giác tiết ra nước bọt.

Thịt của quán này thơm thật sự!

Không phụ lòng mong đợi cả buổi sáng, ba người Lưu Oánh tìm một chiếc bàn gỗ ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn thực đơn trên tường thì phát hiện không có món nào mà họ nghe nói trước đó.

Lưu Oánh thắc mắc: "Nghe Giai Giai nói mỗi ngày chủ quán đều dựa vào nguyên liệu mua được để lên thực đơn, nhưng thay đổi lớn thế này sao?"

Vương Tú Liên có chút do dự: "Mấy món mà bên văn phòng thiết kế Nguyên khen ngon không có món nào cả, liệu mấy món hôm nay có bình thường không nhỉ?"

Ngược lại, Phương Trạch Hoa thì khá kiên quyết: "Chỉ cần ngửi mùi thơm lúc chúng ta bước vào, và nhìn bàn bên cạnh ăn vui vẻ thế kia là biết chắc chắn không tệ đâu. Chúng ta mau gọi món đi, gọi sớm ăn sớm."

Hai người kia bừng tỉnh, bắt đầu thảo luận xem nên gọi món nào.

"Em thấy vịt om mơ không tệ, canh cá phi lê chua cay có vẻ cũng ngon, bò hấp khô chắc cũng ngon lắm nhỉ, nhưng nhiều món mặn thế này chúng ta ăn sao hết?"

"Canh mầm đậu chắc chắn phải gọi rồi, phải có một món rau chứ."

"Hay là bỏ món tàu hủ kỷ nấu mướp đi? Lần đầu chúng ta đến ăn, chi bằng gọi cả ba món mặn luôn, ăn không hết thì đóng hộp mang về ăn bữa xế, dù sao ở cửa hàng cũng có lò vi sóng để hâm lại."

Ba người bàn bạc một hồi, cuối cùng vẫn là câu nói kinh điển: "Đã đến rồi thì... gọi cả ba món mặn luôn đi."

Ở sau bếp, Cố Thanh Thu để ý có một bàn khách mới vào, tay cô vẫn còn chút việc dang dở. Thấy khách đang xem thực đơn, cô liên tục cầm thìa rưới nước sốt lên da vịt, đến khi sốt sệt lại thì tắt bếp, rồi mới bước ra ngoài.

"Chào mừng quý khách, quý khách muốn gọi món gì ạ?"

Lưu Oánh nói: "Chào cô, cho chúng tôi một phần vịt om mơ, một canh cá phi lê chua cay, một bò hấp khô và một canh mầm đậu."

"Vâng ạ, xin chờ một lát."

Cố Thanh Thu đến máy tính ở quầy thu ngân để nhập đơn, in một hóa đơn cho khách, rồi lấy ba bộ bát đũa và một chậu nước tráng cho họ, sau đó quay lại bếp bận rộn.

Vương Tú Liên nhìn bóng lưng của chủ quán mà cảm thán: "Chủ quán xinh thật đấy, nấu ăn lại còn giỏi thế này, đỉnh quá."

Phương Trạch Hoa vừa tráng bát đũa vừa gật đầu: "Đúng vậy, lúc nãy nhìn đã thấy chủ quán rất xinh đẹp và điềm tĩnh. Dù đội mũ đầu bếp và đeo tạp dề từ trong bếp đi ra cũng không hề bị ám mùi khói dầu, có cảm giác rất sạch sẽ."

Lưu Oánh cũng thấy vậy, chưa kịp nói gì thì đã thấy chủ quán bưng ra một đĩa vịt om mơ.

"Cảm ơn chủ quán!"

Thôi, không nói gì nữa, ăn trước đã!

Lưu Oánh gắp một miếng vịt om mơ, vị đầu tiên cảm nhận được trong miệng là vị chua chua ngọt ngọt, nhưng vị ngọt vẫn chiếm ưu thế, vị chua trở thành điểm nhấn, đúng ý của cô.

Da vịt hơi cháy sém, thịt vịt mềm, không có mùi tanh, dưới vị chua ngọt là vị mặn thơm không thể che giấu.

Vương Tú Liên và Phương Trạch Hoa nếm thử món vịt cũng gật đầu không ngừng, chưa kịp nói gì, đôi đũa đã lại gắp thêm một miếng thịt vịt bỏ vào miệng, nhai ngấu nghiến.

Sự mong đợi kìm nén suốt cả buổi sáng cuối cùng cũng được giải tỏa vào khoảnh khắc này. Mùi thơm ngửi thấy khi bước vào quán giờ đã hiện hữu chân thực trên đầu lưỡi, không có gì thỏa mãn hơn thế.

Tiếp đó, chủ quán lại bưng lên món canh cá phi lê chua cay.

Hành lá thái nhỏ nổi lềnh bềnh trên mặt nước canh vàng óng đặc sánh, điểm xuyết vài quả ớt hiểm đỏ tươi và ớt ngâm. Những miếng phi lê cá trắng như tuyết nửa ẩn nửa hiện bên dưới. Mùi thơm chua cay, mặn mà xộc thẳng vào mũi đầy uy lực.

Phương Trạch Hoa là người đầu tiên đưa đũa gắp cá, nhắm chuẩn xác một miếng phi lê, để lộ ra hình dáng bên dưới lớp canh vàng, hóa ra là được thái kiểu cánh bướm rất đẹp. Cô cẩn thận dùng lực để không làm nát cá, và may mắn đưa được một miếng nguyên vẹn vào miệng.

Miếng cá có độ dày vừa phải, khoảng nửa centimet, không quá dày gây ngán, cũng không quá mỏng đến mức không cảm nhận được, khi cắn vào có kết cấu rất vừa miệng.