- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Tình Cảm
- Mang Thế Giới Đến Trước Mặt Em
- Chương 9
Mang Thế Giới Đến Trước Mặt Em
Chương 9
Trong lúc bực bội, Diệp Lâm Tây dứt khoát cởi bỏ bộ vest trên người, định bụng vào phòng tắm tắm rửa.
Chỉ là khi cô vừa ném bộ vest lên giường, từ túi trong áo rơi ra hai tấm giấy hình chữ nhật.
Cô cúi đầu nhìn, lập tức đập vào mắt là ba chữ Tề Tri Dật.
Vé buổi hòa nhạc của Tề Tri Dật!
Diệp Lâm Tây chưa bao giờ thấy câu nói đi mòn gót giày tìm không thấy, đến khi có được chẳng tốn chút công sức lại có thể ứng nghiệm với hoàn cảnh này đến thế, đúng là cái duyên nợ chết tiệt gì không biết.
Cô cúi người nhặt hai tấm vé dưới sàn lên, đưa mắt nhìn về phía Phó Cẩm Hành.
Giờ nhìn lại gã đàn ông đáng ghét này, trông anh bỗng thấy thuận mắt hơn nhiều.
Chỉ là cô không chủ động mở lời, mà dùng đôi mắt to đen láy, trong veo như nai con cứ thế chằm chằm nhìn anh, mưu đồ dùng ánh mắt để anh hiểu chuyện mà tự giác mở miệng tặng hai tấm vé này cho mình.
Phó Cẩm Hành đã mặc xong quần áo, anh thong thả chỉnh lại cổ tay áo, bấy giờ mới chậm rãi bước tới.
Anh rũ mắt nhìn hai tấm vé trên tay Diệp Lâm Tây, rồi lại ngước mắt nhìn cô.
Sau đó, anh đưa tay rút hai tấm vé khỏi kẽ tay của Diệp Lâm Tây.
Lấy... lấy mất rồi.
Sắc mặt Phó Cẩm Hành vẫn bình thản, lúc mở lời giọng điệu lại càng nhạt nhẽo: "Đến cả hòn đá cản đường lớn nhất đời người là anh còn chẳng làm em vấp ngã được, thì chút khó khăn nhỏ nhặt này chắc cũng không đáng để em bận tâm đâu nhỉ."
"Trên đời này sao lại có người đàn ông hẹp hòi như thế, mình thật sự không hiểu nổi. Chỉ là hai tấm vé thôi mà, anh ta thế mà cũng không nỡ cho mình, hơn nữa cậu không thấy biểu cảm của anh ta đâu, đúng là đỉnh của chóp... Anh ta chính là hòn đá cản đường lớn nhất đời mình, ở cạnh anh ta thêm chút nữa chắc mình tổn thọ mất mấy năm."
"Loại người này tại sao vẫn có vợ được cơ chứ!"
Đợi Phó Cẩm Hành đi rồi, Diệp Lâm Tây vẫn còn tức đến run người.
Khương Lập Hạ gọi lại, cô liền trút bầu tâm sự như đổ đậu từ ống tre, chỉ muốn mắng cho gã này không còn mặt mũi nào nữa.
Khương Lập Hạ bấy giờ mới biết, hóa ra trong phòng Diệp Lâm Tây thật sự có đàn ông.
Không phải cô nghe nhầm.
Chỉ có điều gã này là chồng cậu ấy.
Khương Lập Hạ hỏi: "Sao chồng cậu biết cậu về nước thế?"
"Đừng nhắc nữa," vừa chạm đúng chỗ ngứa, Diệp Lâm Tây liền xìu hẳn xuống, cô thật sự thấy mình điềm báo không lành trước khi về nước rồi.
Cô thầm nghĩ, ngày mình lên máy bay, trên lịch vạn niên chắc phải ghi là: "Đại kỵ xuất hành" mới đúng.
Nếu không thì sao mọi chuyện lại chẳng có gì thuận lợi thế này.
Diệp Lâm Tây kể lại cho Khương Lập Hạ chuyện vừa về đến khách sạn tối qua đã đυ.ng ngay Phó Cẩm Hành trong thang máy.
Khương Lập Hạ nghe xong cũng ngẩn người, không nhịn được hỏi: "Hay là anh ấy biết cậu ở khách sạn đó nên mới cố ý tạo bất ngờ cho cậu?"
Khương Lập Hạ bắt đầu phát huy trí tưởng tượng phong phú của một nhà văn.
Diệp Lâm Tây hừ hừ: "Cái kịch bản cậu đang nói là "Tổng tài bá đạo và cô vợ nhỏ bé bỏng" rồi."
Tiếc là cô và Phó Cẩm Hành đều đang cầm kịch bản "Vợ chồng hờ công khai bóc phốt nhau."
Hình tượng vỡ vụn đầy đất, chẳng cách nào dán lại được.
Khương Lập Hạ thấy tâm trạng cô không tốt, liền dỗ dành: "Thế này đi, mình giúp cậu nghĩ cách. Tuy mình không quen người của công ty quản lý Tề Tri Dật nhưng cũng có chút quan hệ trong giới giải trí. Có điều đừng mơ hàng đầu, cậu biết mà, Dật Bảo nhà mình cực kỳ nổi tiếng đó."
Đến nước này Diệp Lâm Tây còn mong đợi gì hàng đầu nữa, cô uể oải đáp: "Làm phiền cậu vậy."
Khương Lập Hạ hiến kế: "Hay là cậu thử làm nũng với chồng cậu xem, có hai tấm vé thôi, anh ấy chẳng lẽ lại sắt đá đến mức không cho cậu?"
"Anh ta chính là người như vậy, tính tình khắc nghiệt, vô lý, lại còn keo kiệt nữa."
Huống hồ bảo cô đi cầu xin Phó Cẩm Hành...
Cô!
Diệp Lâm Tây này!
Thà chết cũng không thèm mở miệng đâu!
Bởi vì cô chính là một người có khí phách như vậy đấy.
"Làm cho tiên nữ hoa hồng nhỏ nhà ta tức thành thế này, đúng là gã đàn ông đáng ghét thật."
Khương Lập Hạ nói xong, lại chợt nhận ra: "Cơ mà bảo anh ấy khắc nghiệt, vô lý thì mình không dám bàn, chứ nói keo kiệt thì hơi quá rồi đấy."
Diệp Lâm Tây trợn mắt: "Rốt cuộc cậu đứng về phe nào hả?"
Khương Lập Hạ: "Thôi được, mình mù rồi, anh ta chính là đồ keo kiệt."
Diệp Lâm Tây: "..."
Đúng là cô thà không nói còn hơn.
Cũng không phải Khương Lập Hạ cố tình vạch trần bạn mình, mà theo những gì cô thấy, Phó Cẩm Hành đối với Diệp Lâm Tây thực sự không thể dùng từ vung tiền như rác để miêu tả một cách đơn giản được.
Chỉ riêng năm ngoái khi Khương Lập Hạ đi cùng Diệp Lâm Tây tới Tuần lễ Thời trang Paris, cô ấy đã đặt hai bộ váy cao cấp tại Valentino - thương hiệu số một của giới tiên tử, mỗi bộ có giá lên tới hàng trăm nghìn Euro.
Chưa kể cô ấy còn phải chuẩn bị tận bảy tám chiếc vali ở Paris để đựng đống chiến lợi phẩm mang về.
Khương Lập Hạ đi cùng là vì cô có một dự án về đề tài giới thời trang, nên nhân tiện đi lấy cảm hứng.
Kết quả là cô đã được chứng kiến triệt để cái gọi là "niềm vui của người giàu mà cô không tài nào hiểu nổi".
Nhà Diệp Lâm Tây tuy cũng giàu, nhưng sau khi kết hôn cô quẹt thẻ của Phó Cẩm Hành chưa bao giờ thấy nương tay.
Thế nên hai chữ keo kiệt chẳng tài nào gán cho Phó Cẩm Hành được.
Chẳng qua lúc này Diệp Lâm Tây đang cơn thịnh nộ, Khương Lập Hạ cũng chỉ biết hùa theo linh tinh cho xong.
Khi Diệp Lâm Tây định kể lể tiếp thì bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa.
Cô nói: "Không nói với cậu nữa, có người gõ cửa."
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Tình Cảm
- Mang Thế Giới Đến Trước Mặt Em
- Chương 9