- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Tình Cảm
- Mang Thế Giới Đến Trước Mặt Em
- Chương 8
Mang Thế Giới Đến Trước Mặt Em
Chương 8
Trước đó Diệp Lâm Tây từng đăng bài về Tề Tri Dật trên vòng bạn bè, tiết lộ mình muốn xem concert của cậu ấy.
Vì thế Grace đã chủ động đề nghị có thể tặng vé hàng ghế đầu cho cô.
Lần này thương hiệu C là một trong những nhà tài trợ cho concert của Tề Tri Dật, nghe nói trong concert còn có màn ra mắt trang phục toàn cầu đầu tiên của thương hiệu C.
Người của bên tài trợ có vé hàng ghế đầu concert của cậu ấy cũng không có gì lạ.
Tề Tri Dật chính là tiểu thần tượng mà Diệp Lâm Tây thích, cũng là ngôi sao lưu lượng hàng đầu mới nổi của giới giải trí.
Tuy chỉ mới vào nghề vỏn vẹn một năm nhưng điều đó chẳng hề ngăn cản cậu ấy thu phục hàng vạn trái tim thiếu nữ.
Vé concert của cậu ấy đương nhiên là cực kỳ khó tranh.
Nhưng trước đây đã có sự đảm bảo của Grace, Diệp Lâm Tây chưa từng lo lắng về chuyện vé váp.
Nhưng mà!
Bây giờ lại nói với cô rằng người tặng vé cho cô gặp chuyện rồi?
Vậy còn vé thì sao!
Vé của cô đâu.
Cũng không phải Diệp Lâm Tây không có lòng cảm thông với Grace, dù sao thì cũng là do đối phương phạm pháp mới gặp chuyện.
Vài phút sau.
Khương Lập Hạ nghe thấy người ở đầu dây bên kia không ngừng liến thoắng phàn nàn.
"Mình đã gọi điện hỏi người bên nhà C rồi, đúng là gặp chuyện thật. Hơn nữa cậu có biết Grace quá đáng đến mức nào không? Cô ta dám đem bán sạch vé concert của Dật Bảo bối nhà chúng ta, cô ta tham ô tài sản, nhận hối lộ đút lót thì cũng thôi đi, ngay cả mấy tấm vé cũng không tha."
Đây đúng là loại ma cà rồng gì không biết.
Khương Lập Hạ: "Cô ta bán cho người khác, sao không bán cho cậu?"
Diệp Lâm Tây khựng lại một chút, hồi lâu sau mới nản lòng nói: "Cô ta ám chỉ rồi, nhưng mình không nhận ra."
Chuyện này cũng không thể trách Diệp Lâm Tây được, kiểu người nhờ vào việc vung tiền mua sắm mà trở thành thượng khách của các nhãn hàng lớn như cô, có lần nào tham gia tuần lễ thời trang mà không được bên nhãn hàng nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa đâu.
Dẫu sao thì người có thể bỏ ra cả triệu tệ mua một chiếc váy nhỏ mà không chớp mắt thực sự quá ít.
Tính từng người một, ai nấy đều là tổ tông sống của các thương hiệu xa xỉ.
Thế nên cô hoàn toàn không nghĩ tới chuyện chỉ là một tấm vé hàng ghế đầu concert thôi mà bên nhãn hàng lại không ngoan ngoãn dâng bằng hai tay.
Chẳng lẽ còn phải mua kèm hàng sao?
Ai mà ngờ được, người ta đúng là ám chỉ cô đưa tiền thật.
Khương Lập Hạ an ủi: "Đừng sợ, đừng sợ, cùng lắm thì chúng mình mua vé chợ đen, chẳng phải chỉ là tiền thôi sao, dù sao cậu cũng không thiếu."
Diệp Lâm Tây: "Nhưng Dật Bảo bối đã kêu gọi rồi, không được mua vé chợ đen."
Khương Lập Hạ: "..."
Nhưng Khương Lập Hạ xưa nay chẳng mấy khi có liêm sỉ trước mặt Diệp Lâm Tây, cô ấy đẹp, cô ấy nói gì cũng đúng.
Khương Lập Hạ đưa ra phương án thứ hai: "Hay là tìm chồng cậu đi? Phó tổng giám đốc chỉ cần một câu thôi, loại vé nào mà không giải quyết được."
Diệp Lâm Tây chẳng cần suy nghĩ đã phản bác ngay: "Mình mới không thèm đâu. Anh ấy mới là hòn đá cản đường lớn nhất đời người của mình, mình nghi ngờ là vì cái vận đen của anh ấy nên vé của mình mới mất sạch đấy."
"Lâm Tây."
Một giọng nam không mấy cảm xúc cắt ngang cái miệng nhỏ đang liến thoắng không ngừng của cô.
Diệp Lâm Tây cứng đờ cả người, cô quay đầu lại, thấy Phó Cẩm Hành đang đứng ở cửa phòng tắm.
Trên người người đàn ông chỉ quấn một chiếc khăn tắm màu trắng quanh eo, mái tóc đen của anh trông như vừa mới gội xong, ướŧ áŧ rủ trước trán, bờ vai rộng và kiêu hãnh không có quần áo che chắn hiện rõ mồn một.
Thêm vào đó là những thớ cơ bụng săn chắc, rõ nét.
Vóc dáng này...
Diệp Lâm Tây còn chưa kịp thưởng thức, bên tai đã vang lên tiếng hét của Khương Lập Hạ.
"Sao trong phòng cậu lại có tiếng đàn ông?"
"Không lẽ là nhân tình đấy chứ?"
"Trời ạ, Tây của mình ơi, cậu chơi lớn quá rồi đấy."
Diệp Lâm Tây thật sự không chịu nổi mạch não của cô bạn, thấp giọng nói: "Im miệng."
Phó Cẩm Hành đại khái đoán được người ở đầu dây bên kia là ai, sắc mặt bình thản nói: "Tần Chu mang quần áo đến cho anh rồi, cậu ấy đang ở cửa, giúp anh lấy vào với."
Anh không thích mặc áo choàng tắm của khách sạn, lúc này trên người quấn một chiếc khăn tắm đã là giới hạn rồi.
Trong lòng Diệp Lâm Tây tuy khinh bỉ anh lắm chuyện, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng dậy đi mở cửa.
Nhưng cô vừa mới bước xuống giường, Phó Cẩm Hành lại nói: "Áo khoác vest của anh ở trên ghế sofa, em khoác vào đi."
Diệp Lâm Tây quay đầu nhìn anh, hừ một tiếng: "Lão cổ hủ."
Đàn ông đại khái đều có ham muốn chiếm hữu kỳ lạ này, vợ người khác hở bao nhiêu cũng không sao, nhưng vợ mình mặc một chiếc áo hai dây cũng không xong.
Diệp Lâm Tây đi ra ngoài nhặt chiếc áo khoác vest của anh lên khoác vào, chiều cao của anh hơn một mét tám lăm, chiếc áo khoác vest này bọc trên người cô, quả thực là kín cổng cao tường, gió thổi không lọt.
Diệp Lâm Tây đi tới mở cửa, Tần Chu nhìn thấy cô cũng không lộ vẻ ngạc nhiên, chỉ hơi cúi đầu cung kính: "Phu nhân."
"Quần áo đâu?"
Tần Chu đưa chiếc túi trong tay tới, Diệp Lâm Tây đón lấy: "Làm phiền anh rồi."
"Đó là bổn phận của tôi."
Diệp Lâm Tây cũng không khách sáo với Tần Chu, lấy quần áo xong liền quay về phòng ngủ, trực tiếp vứt chiếc túi lên giường.
Sắc mặt cô ủ rũ, vẫn còn đang nghĩ về chuyện tấm vé.
Mối quan hệ của cô tuy rộng, nhưng những người cô quen toàn là các nhân viên bán hàng hoặc cấp cao của các thương hiệu lớn, hơn nữa bắt cô phải hạ mình đi hỏi xin vé khắp nơi, cô quả thực không vác nổi cái mặt này."
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Tình Cảm
- Mang Thế Giới Đến Trước Mặt Em
- Chương 8