Chương 7

Lúc đó Diệp Lâm Tây không ở trong nước, nhưng cũng chẳng ngăn nổi việc Khương Lập Hạ gọi điện thoại viễn liên cho cô suốt hai tiếng đồng hồ để mỉa mai hành động giả tạo của con ả bạch liên hoa kia.

Đặc biệt là màn trình diễn của người quản lý Liên Vận Di.

Người kia nói: "Người hâm mộ phản đối dữ dội quá, ai cũng bảo vai diễn này hơi trùng lặp với những vai Vận Di từng đóng trước đây nên không nên nhận thêm. Hơn nữa Vận Di lại có tính hay chiều chuộng người hâm mộ."

"Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, chúng tôi đành phải từ chối vai diễn này."

Khương Lập Hạ kể từ khi dấn thân vào giới phim ảnh luôn thuận buồm xuôi gió, nào đã từng chịu nỗi ấm ức này.

Bị người hâm mộ sỉ nhục đủ đường, sau đó Liên Vận Di từ chối vai diễn rồi quay ngoắt sang đóng phim mới của đối thủ cạnh tranh.

Dù có đâm tiểu nhân cũng không đủ để xả sạch nỗi nhục nhã trong lòng Khương Lập Hạ.

Diệp Lâm Tây nhẹ nhàng nhấn nút ghi âm, uể oải hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Khương Lập Hạ thấy cô trả lời tin nhắn, lập tức gửi tin nhắn thoại qua.

Khương Lập Hạ: [Chẳng phải hai ngày trước văn phòng của Liên Vận Di đã công bố cô ta là nữ minh tinh duy nhất của năm nay được trụ sở chính của thương hiệu C tại Pháp mời tham dự Tuần lễ Thời trang Paris sao? Các tài khoản marketing cũng ngay lập tức đồng loạt đưa tin, nói rằng cô ta sắp sửa trở thành đại sứ thương hiệu cho nhãn hàng này.]

Khương Lập Hạ: [Nhưng cậu biết không? Tối qua có người tung tin, một giám đốc của nhà C đã bị sờ gáy rồi, trước khi xảy ra chuyện bà ta đã lừa tiền của rất nhiều người, Liên Vận Di chính là một trong số đó. Lời mời từ trụ sở chính tại Pháp là giả, danh hiệu đại sứ thương hiệu cũng là bỏ tiền ra mua đấy.]

Hóa ra còn có cả chuyện như vậy.

Diệp Lâm Tây nghe xong cũng thấy thật không thể tin được.

Mặc dù bản thân Diệp Lâm Tây mang phong thái của một đại tiểu thư, nhưng điều đó cũng không ngăn cản cô ghét loại trà xanh trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu.

Hơn nữa lại còn là một đóa trà xanh nhỏ đã từng hãm hại chị em của cô.

Sau đó Khương Lập Hạ lại gửi thêm một tin nhắn thoại nữa.

Diệp Lâm Tây nhấn mở.

Khương Lập Hạ: [Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha, nghe thấy tin này, mình lập tức nhảy disco trên giường luôn.]

Tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông đồng của cô ấy, dù Diệp Lâm Tây đã chỉnh âm lượng điện thoại xuống mức thấp nhất thì trong căn phòng yên tĩnh vẫn vang lên vô cùng chói tai.

Diệp Lâm Tây nghe xong, vô thức nhìn sang bên cạnh.

Giây phút cô quay đầu rũ mắt, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của người đàn ông bên cạnh.

Có lẽ vì nhìn nhau quá đột ngột, trong đáy mắt cả hai đều để lộ ra những suy nghĩ thật nhất của mình.

Diệp Lâm Tây thầm rủa: Cái tên đàn ông khốn kiếp này tỉnh rồi, sao cứ im lìm mãi thế, anh ta còn định nghe lén đến bao giờ nữa?

Trong khi đó, Phó Cẩm Hành lại nhìn cô bằng một ánh mắt vô cùng vi diệu, cứ như đang muốn nói: "Để tôi xem hai người đàn bà độc ác các người còn nói xấu, cười nhạo người ta sau lưng đến khi nào."

Diệp Lâm Tây nhìn anh, không nhịn được mà ưỡn ngực: "Nhìn cái gì mà nhìn."

Cô vừa động đậy, tầm mắt Phó Cẩm Hành liền dời xuống phía dưới.

Diệp Lâm Tây cúi đầu nhìn lại mình, cô đang mặc chiếc váy dài hai dây cổ chữ V, chắc là do ngủ một đêm nên cổ áo hơi xộc xệch.

Lúc nãy khi chuyển động, dây áo trượt xuống, vùng ngực vốn dĩ có làn da trắng trẻo mịn màng lúc này càng để lộ ra cảnh xuân phơi phới.

Cô lập tức vươn tay kéo chặt cổ áo mình lại, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn Phó Cẩm Hành.

Phó Cẩm Hành rõ ràng bị động tác của cô làm cho buồn cười, ánh mắt anh hơi trầm xuống nhưng không nói gì.

Ngược lại, anh trực tiếp lật tấm chăn mỏng trên người ra, đứng dậy xuống giường.

Ánh mắt đó của anh là cái ý gì hả?

Mặc dù Phó Cẩm Hành không nói lời nào, nhưng thái độ này của anh càng thổi bùng ngọn lửa giận trong lòng Diệp Lâm Tây.

Diệp Lâm Tây trố mắt nhìn anh đi về phía phòng tắm, nhưng khi đi đến cửa, người đàn ông đột nhiên quay đầu nhìn lại.

Anh nói: "Đừng che nữa."

Diệp Lâm Tây nói cứng: "Liên quan gì đến anh."

Một lát sau.

Anh cười như không cười đáp: "Đêm qua anh có bỏ lỡ chỗ nào chưa thấy không?"

Diệp Lâm Tây đầu tiên là sững lại, sau đó lập tức hiểu ra.

Câu này chẳng phải muốn bảo những gì nên xem, nên chạm, nên làm của tối qua anh đã làm xong hết rồi sao, bắt cô mau dẹp cái thói làm bộ làm tịch này đi.

Khi Phó Cẩm Hành đóng cửa phòng tắm lại, Diệp Lâm Tây mới nhớ ra mình nên phản bác anh.

Tức chết đi được!

Diệp Lâm Tây tức đến nỗi dùng hai tay đập mạnh xuống giường mấy phát.

Mãi cho đến khi chiếc điện thoại đặt trên chăn bị đập đến mức lăn qua, cô mới phát hiện Khương Lập Hạ lại gửi thêm mấy tin nhắn thoại.

Cô vừa mở tin nhắn thoại, vừa chuẩn bị ca thán về tên đàn ông tồi này.

Nhưng lời Khương Lập Hạ nói lại khiến cô ngẩn người.

Khương Lập Hạ nói: [Mình cứ tưởng giới giải trí thay đổi chóng mặt, không ngờ giới thời trang cũng thế. Người của thương hiệu C gặp chuyện lần này ấy, nói mới nhớ, hồi trước cậu còn giới thiệu cô ta cho mình đấy.]

Diệp Lâm Tây tò mò: [Ai cơ?]

Khương Lập Hạ: [Chính là cô Grace trông rất thạo việc đó.]

Sao lại là cô ấy được?

Diệp Lâm Tây thoáng kinh hãi, nhưng ngay lập tức cô nhận ra một chuyện còn đáng sợ hơn.

Diệp Lâm Tây không kịp trả lời Khương Lập Hạ, cô nhanh chóng lật tìm danh bạ WeChat, tìm Grace rồi nhấn vào.

Tin nhắn cuối cùng của hai người dừng lại ở việc Diệp Lâm Tây gửi địa chỉ khách sạn của mình cho cô ta.

Là để tiện cho cô ta gửi vé concert đến.