Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mang Thế Giới Đến Trước Mặt Em

Chương 6

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cô ngước mắt lườm người đàn ông trước mặt, anh chắc chắn là cố ý.

Phó Cẩm Hành cúi đầu nhìn người đẹp tinh tế trước mặt.

Ngay cả một người lãnh đạm như Phó Cẩm Hành cũng phải thừa nhận lúc này trước mặt anh là một tuyệt sắc giai nhân.

Khung xương của Diệp Lâm Tây rất mảnh khảnh, đôi chân thon dài thẳng tắp, đặc biệt là bắp chân đầy đặn cân đối nối với cổ chân trắng nõn, đừng nói đàn ông nhìn vào không rời mắt, ngay cả phụ nữ cũng phải ghen tị đỏ mắt với một đôi chân như vậy.

Phó Cẩm Hành vốn ít du͙© vọиɠ, ngược lại, anh luôn rất biết tiết chế.

Đây cũng là lý do vì sao dù sống xa nhau nhưng Diệp Lâm Tây vẫn thấy yên tâm về anh.

Bởi vì đối với người đàn ông như Phó Cẩm Hành, quyền lực mới là loại xuân dược thượng hạng.

Phó Cẩm Hành hơi cúi người xuống: "Chẳng phải nói là đặc biệt về nước chúc mừng sinh nhật anh sao? Quà sinh nhật đâu?"

Diệp Lâm Tây: "Em chẳng phải đã đưa cho anh rồi sao."

Phó Cẩm Hành khẽ cười: "Món quà đó anh không thích lắm."

Diệp Lâm Tây: "..."

Không thích mà anh còn đeo trên tay.

Cô thoáng thấy gương mặt hoàn hảo không tì vết của người đàn ông khẽ biến chuyển, cảm xúc cuộn trào, mang theo một tia du͙© vọиɠ không còn kìmén.

Cho đến khi giọng nói trầm thấp của anh vang lên: "Quà, anh vẫn thích bóc ngay trước mặt hơn."

Giây tiếp theo, cô chỉ thấy cơ thể hơi lành lạnh, không biết từ lúc nào bàn tay anh đã móc lấy một bên dây áo của cô, dây áo trượt xuống, để lộ một mảng da thịt mịn màng.

Băng cơ ngọc cốt, chính là như thế này.

Khi y phục của Diệp Lâm Tây nửa rơi nửa mặc, cô mới hiểu được tầng ý nghĩa khác trong câu nói này của Phó Cẩm Hành.

Ồ, anh ta muốn ngủ với mình.

Suốt cả đêm, Diệp Lâm Tây ngủ không được yên giấc.

Bởi vì trong giấc mơ, cô thấy trên người mình bị buộc một chiếc nơ bướm khổng lồ, sau đó cứ bị lật qua lật lại để bóc ra hết lần này đến lần khác.

Cứ bị hành hạ lặp đi lặp lại như vậy mà không tài nào thoát ra được.

Đến mức khi mở mắt ra, cảm giác rã rời của cơ thể lập tức truyền đến đại não, tuy đã tỉnh táo nhưng cô vẫn mệt đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng chẳng muốn cử động.

Cô đang định ngồi dậy, thì người đàn ông bên cạnh đã cử động trước.

Diệp Lâm Tây khi ngủ vốn có tướng không được yên phận, bình thường ngủ một mình thì cả cái giường là của cô, lúc này hai người nằm chung, nửa đêm cô trằn trọc lăn lộn, liền bị Phó Cẩm Hành ở bên cạnh khó chịu mà ôm chặt vào lòng."

Giấc ngủ này kéo dài đến tận hừng đông.

Cho nên vừa mở mắt ra, cô đã nhìn thấy gương mặt người đàn ông đang ở ngay sát gang tấc.

Có lẽ vì đã ngủ cả một đêm, mái tóc đen ngày thường vốn được chải chuốt gọn gàng ra sau đầu lúc này lại tùy ý rũ xuống trước trán.

Sống mũi cao, bờ môi mỏng, dù có dùng ánh mắt khắt khe nhất để nhìn thì gương mặt này vẫn cứ đẹp đến mức chết người.

Hừ.

Trông cũng đạo mạo ra phết.

Diệp Lâm Tây vừa ngắm vừa thầm phỉ nhổ anh trong lòng.

Cho đến khi chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường rung lên bần bật.

Diệp Lâm Tây hít sâu một hơi, như thể chấp nhận số phận mà vươn tay lấy chiếc điện thoại ở đầu giường.

Sau khi cầm điện thoại lên, cô liếc nhìn qua, thấy toàn là tin nhắn WeChat.

Những con số màu đỏ vẫn không ngừng tăng lên theo nhịp rung của máy.

Đều là do Khương Lập Hạ gửi tới.

Cô nhìn thời gian, mới bảy giờ sáng, với bản tính thuộc hội cú đêm của Khương Lập Hạ, cô ấy rất hiếm khi hoạt động sớm như vậy.

Diệp Lâm Tây nhấn mở cuộc trò chuyện, vuốt màn hình lên trên, bắt đầu đọc từ tin nhắn đầu tiên.

Khương Lập Hạ: [Mình biết ngay Liên Vận Di, cái thứ bạch liên hoa này, sớm muộn gì cũng ngã chổng vó mà.]

Khương Lập Hạ: [Chỉ là không ngờ báo ứng lại đến nhanh như vậy.]

Khương Lập Hạ: [Vụ vả mặt của năm, mình cũng thấy ngượng giùm cho cô ta luôn.]

...

Khương Lập Hạ: [Mình muốn xem thử lần này người hâm mộ của "đóa sen trắng" kia còn định tẩy trắng cho cô ta kiểu gì. Nếu không phải trong nội thành cấm đốt pháo, mình thực sự muốn mua cả vạn bánh pháo về nổ cho bõ ghét.]

Mười mấy tin nhắn liên tiếp, toàn là sự hả hê trên nỗi đau của người khác không chút che giấu.

Khi nhìn thấy cái tên Liên Vận Di, Diệp Lâm Tây cũng nhất thời thấy hứng thú, cô nửa tựa vào đầu giường ngồi dậy.

Liên Vận Di hiện là minh tinh đang cực kỳ nổi tiếng, sau khi có hai bộ phim liên tiếp bùng nổ, lượng người hâm mộ vô cùng ngông cuồng, coi trời bằng vung.

Khương Lập Hạ sở dĩ có ác cảm lớn với cô ta như vậy là bởi trước đây cô có một cuốn tiểu thuyết chuẩn bị chuyển thể thành phim truyền hình.

Khi đó Liên Vận Di đã ký hợp đồng ý định diễn vai nữ chính.

Ai ngờ sau khi các tài khoản truyền thông tung tin, người hâm mộ của Liên Vận Di bắt đầu làm loạn.

Bọn họ không chỉ đồng loạt thay ảnh đại diện để tẩy chay việc Liên Vận Di tham gia bộ phim này, thậm chí còn có những người hâm mộ có tiếng nói đích thân ra mặt đăng bài viết dài chất vấn phòng làm việc.

Bọn họ chê bai tiểu thuyết không phải phim đại nữ chủ, hình tượng nhân vật không đủ tốt, danh tiếng của tác phẩm không đủ lớn.

Ban đầu Khương Lập Hạ không mấy để tâm, nghĩ rằng đó chỉ là việc người hâm mộ mắng chửi phòng làm việc như cơm bữa mà thôi.

Nào ngờ sau đó Liên Vận Di thật sự đã hủy hợp đồng.

Cô ta không chỉ từ chối vai diễn trong tiểu thuyết của Khương Lập Hạ, mà còn rất nhanh chóng chọn một bộ phim khác cũng được chuyển thể từ tác phẩm nổi tiếng, thậm chí tác giả nguyên tác của bộ phim đó lại chính là đối thủ cạnh tranh của Khương Lập Hạ.
« Chương TrướcChương Tiếp »