- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Tình Cảm
- Mang Thế Giới Đến Trước Mặt Em
- Chương 5
Mang Thế Giới Đến Trước Mặt Em
Chương 5
Phó Cẩm Hành không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô mà gọi một cuộc điện thoại, bảo trợ lý Tần Chu liên hệ với nhà hàng Tây trong khách sạn này.
Kết thúc cuộc gọi, Phó Cẩm Hành nhìn cô nói: "Nhà hàng Tây của khách sạn này đạt chuẩn Michelin ba sao."
Mặc dù cả hai mới kết hôn một năm, thời gian sống chung cũng chẳng dài, nhưng điều đó không ngăn cản Phó Cẩm Hành hiểu rõ tính cách của Diệp Lâm Tây, cô thuộc phái hưởng thụ xa hoa cực đoan, tin tưởng vào châm ngôn sống: "Mình là trung tâm của vũ trụ, chỉ có những thứ tốt nhất trên đời này mới xứng với mình."
Diệp Lâm Tây hừ nhẹ một tiếng, coi như miễn cưỡng đồng ý với đề nghị này.
Phó Cẩm Hành: "Bác... Ba có biết em về nước không?"
"Ý anh là bố em."
Anh nghĩ một lát rồi đính chính lại.
Qua lời nhắc nhở bâng quơ này của anh, chút ngượng ngùng trong lòng Diệp Lâm Tây lại bị khơi dậy, dẫu sao chuyện này cô làm đúng là có chút giả tạo.
Rõ ràng đã về nước rồi mà lại cố ý lừa anh.
Có điều tiểu công chúa họ Diệp chưa bao giờ để lộ sự chột dạ ra mặt, dù đó thực sự là lỗi của cô.
Phải giữ lấy cái giá của mình.
Cô nói: "Vẫn chưa biết, em về nước có chút việc cần xử lý, với lại vài ngày nữa em lại quay về Mỹ rồi."
Xử lý việc gì ư, chẳng qua là vì tâm hồn thiếu nữ của cô bộc phát, nhất quyết phải chạy về nước để xem buổi hòa nhạc mà thôi.
Phó Cẩm Hành nhìn dáng vẻ đôi con ngươi đen láy cứ liếc dọc liếc ngang khi nói chuyện của cô là biết ngay trong lòng cô có quỷ.
Có điều anh cũng chẳng bận tâm lắm, những chuyện về Diệp Lâm Tây nếu anh thực sự muốn biết, chỉ cần ngoắc tay một cái là có cả đống người đến báo cáo.
Chỉ là anh muốn biết, hay không muốn biết mà thôi.
Anh hờ hững nói: "Lâm Tây, em muốn đi đâu là tự do của em. Nhưng trước khi làm bất cứ việc gì, tốt nhất hãy cân nhắc cho kỹ, dù sao thân phận hiện tại của em không chỉ liên quan đến bản thân em."
Giọng điệu của Phó Cẩm Hành ôn hòa và bình tĩnh, nhưng lại khiến Diệp Lâm Tây xù lông như một con mèo bị chọc giận.
Bởi vì ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh chẳng phải là: "Em làm chuyện ngốc nghếch gì tôi không muốn quản, nhưng tốt nhất đừng làm ảnh hưởng đến tôi."
Diệp Lâm Tây bị tầng ý nghĩa tự mình suy diễn này làm cho tức đến nghẹt thở.
Tuy vốn dĩ là cô đuối lý, nhưng lúc này cô cũng bị chọc tức đến mức không muốn nhẫn nhịn thêm nữa.
Cô khoanh tay trước ngực, giọng nói rành mạch: "Ồ, thật sự cảm ơn tổng giám đốc Phó đã nhắc nhở, sau này dù em có thật sự muốn làm gì, nhất định sẽ giấu cho kỹ."
Ví dụ như đi tìm mấy mỹ nam trẻ tuổi chẳng hạn.
Lời này nồng nặc mùi thuốc súng, nhưng Phó Cẩm Hành không nói gì, đến cả biểu cảm cũng chẳng thèm lộ ra thêm.
Rõ ràng đối phương không nói một lời nào, nhưng lại khiến lửa giận của Diệp Lâm Tây càng thêm khó nén.
Bởi vì anh hoàn toàn không quan tâm đến suy nghĩ trong lòng cô, có lẽ cũng chính vì thái độ này mà lần nào Diệp Lâm Tây cũng dễ dàng bị anh khơi dậy lửa giận.
Nói không hợp nhau, Diệp Lâm Tây cũng chẳng buồn duy trì mối quan hệ giả tạo này nữa.
Vốn dĩ cô về đã muộn, giờ phút này lại càng muốn trực tiếp đuổi người đi.
Đúng lúc này chuông cửa vang lên, Diệp Lâm Tây đứng yên không động đậy, Phó Cẩm Hành bước tới mở cửa.
Hóa ra là nhân viên nhà hàng mang đồ lên.
Ở khách sạn này, Diệp Lâm Tây đương nhiên cũng biết nhà hàng Tây này.
Có điều cô không ngờ nhà hàng vốn nổi tiếng khó đặt chỗ này, từ bao giờ mà dịch vụ lại chu đáo và tâm lý đến thế, thậm chí còn cung cấp cả dịch vụ phục vụ tận phòng.
Ăn xong bữa cơm, Diệp Lâm Tây cũng có chút mất kiên nhẫn.
Mãi đến khi cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trên tường đối diện, mới thấy đã sắp đến mười hai giờ.
Chỉ còn vài giây nữa.
Trong lúc đang ngẩn người, cô bị một hồi chuông kéo về thực tại.
Điện thoại của Phó Cẩm Hành đang đặt trên bàn, nên cô liếc mắt một cái đã thấy báo thức hiện lên trên màn hình.
Là báo thức chuyên đặt lúc không giờ.
Ban đầu cô chưa thấy gì, cho đến khi sực nhớ ra, qua mười hai giờ chính là sinh nhật của anh.
Đột nhiên, cô không nhịn được cười lên: "Anh cố tình nhắc em là đến sinh nhật anh rồi à?"
Phó Cẩm Hành nghiêng đầu liếc nhìn điện thoại, lộ ra đôi chút ngạc nhiên.
Nhưng Diệp Lâm Tây đối diện đã mang theo giọng điệu như thể đang ban ơn, mở miệng nói: "Được rồi, chúc anh sinh nhật vui vẻ."
Gương mặt cô đầy vẻ kiêu kỳ, cứ như đây là một sự ban thưởng to lớn lắm vậy.
Phó Cẩm Hành lúc này đã tắt báo thức, anh với thần sắc bình tĩnh lại gọi một cuộc điện thoại khác: "Hủy cuộc họp lúc mười hai giờ đi."
Đêm nay anh có một hội nghị trực tuyến với phía Châu Âu.
Diệp Lâm Tây cũng không phải kẻ ngốc, từ việc anh không chút do dự mà "vả mặt" mình ngay tại chỗ như vậy là có thể nhìn ra, cô biết câu chúc mừng vừa rồi của mình trong mắt anh là tự đa tình đến nhường nào.
Tiểu công chúa chưa từng chịu tủi thân như thế bao giờ, lập tức đứng dậy bỏ đi.
Cô đúng là rảnh rỗi quá rồi mới lãng phí thời gian nghỉ ngơi quý báu để ăn cơm với loại người này, chẳng lẽ thần tượng của cô không đủ ngọt ngào?
Hay là buổi biểu diễn ngày mai xem không đủ thích?
Việc gì cô phải phí lời với người đàn ông khắc nghiệt này.
Diệp Lâm Tây quay về phòng ngủ, hoàn toàn không muốn đếm xỉa đến người bên ngoài, cô vươn tay lấy váy ngủ chuẩn bị đi vào phòng tắm.
Ai ngờ vừa quay đầu lại, suýt chút nữa đã đâm sầm vào người đàn ông đang đứng phía sau.
Cô sợ hãi thốt lên: "Anh làm gì mà dọa người thế?"
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Tình Cảm
- Mang Thế Giới Đến Trước Mặt Em
- Chương 5