Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mang Thế Giới Đến Trước Mặt Em

Chương 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
Một hồi lâu sau, ngữ điệu của Phó Cẩm Hành vẫn bình thản: "Cảm ơn."

Khi nói những lời này, anh đã mở hộp quà ra, im lặng nhìn chiếc đồng hồ nằm bên trong.

Thương hiệu này trong tủ đồng hồ của anh cũng có rất nhiều chiếc, không chiếc nào dưới một triệu tệ.

Món quà nhỏ...

Phó Cẩm Hành nhếch khóe môi, hình dung ra vẻ tự nhiên và tùy ý của cô khi quẹt thẻ.

Cả hai đều không tiếp tục những lời khách sáo giả dối này nữa, nhanh chóng cúp điện thoại.

Thực ra việc Phó Cẩm Hành có thể gọi điện tới để cảm ơn món quà sinh nhật cô mua, Diệp Lâm Tây đều cảm thấy có phải Tập đoàn Thịnh Á sắp phá sản rồi không, nên vị tổng giám đốc điều hành như anh mới rảnh rỗi sinh nông nổi thế này.

Có điều cô nghĩ đến việc bản thân hiện tại đang tận hưởng cuộc sống tốt đẹp bay khắp thế giới, mua sắm khắp nơi, phần lớn vẫn là nhờ phúc của Phó Cẩm Hành.

Nên cô vẫn chân thành hy vọng Tập đoàn Thịnh Á có thể trường tồn lâu dài.

Màn biểu diễn thảo mai của cô ngày hôm qua vẫn còn rành rành trước mắt, vậy mà hôm nay người đáng lẽ phải ở Mỹ chuẩn bị cho lễ tốt nghiệp lại bị phát hiện đang xuất hiện tại một khách sạn năm sao trong nước.

Dẫu là người luôn lý lẽ hùng hồn như Diệp Lâm Tây cũng không nhịn được mà chột dạ.

Sự thật chứng minh, khi con người rơi vào tình huống ngượng ngùng nhất thường sẽ quẫn quá hóa liều.

Diệp Lâm Tây xoay chuyển đầu óc, đánh trống lảng: "Phòng của em ở tầng 63, anh có muốn lên ngồi một lát không?"

Chất giọng của cô rất hay, đặc biệt là khi dịu giọng nói chuyện, thoang thoảng nét quyến rũ mê người.

Đúng là khéo hết chỗ nói.

Cánh cửa thang máy vốn đang đóng chặt lại từ từ mở ra ngay lúc này, lời cô vừa nói ra không nặng không nhẹ lọt cả vào tai người bên ngoài.

Khiến hai người đàn ông đang đợi ở cửa thang máy vừa định nhấc chân bước vào bỗng khựng lại.

Hai người lộ vẻ ngượng ngùng nhìn nhau một cái rồi lùi lại một bước, đều không vào nữa.

Phó Cẩm Hành trực tiếp ấn tầng 63, sau khi cửa thang máy đóng lại, Diệp Lâm Tây mới nhận ra chậm trễ: "Không phải chứ, hai người kia có biểu cảm gì vậy?"

Cô nhìn sang Phó Cẩm Hành: "Chẳng lẽ họ nghĩ em vã đến mức đi quyến rũ anh trong thang máy à?"

Nghe lời buộc tội đầy khó chịu từ cái miệng nhỏ của Diệp Lâm Tây, gương mặt thủy chung vẫn luôn điềm nhiên của Phó Cẩm Hành bỗng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt như có như không.

Anh nói: "Chẳng lẽ em không có à?"

Diệp Lâm Tây: "..."

Lần này, đến cả vành tai cô cũng bắt đầu ửng đỏ, vì tức giận.

Anh đừng có quá tự tin.

Đừng!

Có!

Quá!

Tự!

Tin!

Thật sự coi mình là trung tâm của thế giới, cho rằng cứ là phụ nữ thì đều phải thần hồn điên đảo vì anh sao?

Ngọn lửa giận trong lòng Diệp Lâm Tây bị giọng điệu hờ hững của anh khơi dậy.

Bởi vì trong lời nói của anh thấp thoáng một mùi vị khó hiểu: "Được quyến rũ anh là vinh hạnh của em."

Thật khiến người ta bốc hỏa.

Chút chột dạ vừa rồi của Diệp Lâm Tây hoàn toàn biến mất, cô khẽ mím môi, vòng hai tay trước ngực, đứng ở vị trí xa anh nhất trong thang máy, cả người toát ra vẻ cao quý lạnh lùng bất khả xâm phạm.

Chẳng biết là do tầng lầu quá cao hay do tốc độ thang máy quá chậm, lúc Diệp Lâm Tây cảm thấy một giây dài như một năm thì cuối cùng cũng đã đến nơi.

Cửa thang máy mở ra, cô nhấc chân bước thẳng ra ngoài, chẳng thèm để ý đến người phía sau.

Phó Cẩm Hành nhìn dáng vẻ hậm hực của cô, không hiểu sao lại thấy buồn cười, anh cậy chân dài sải bước lớn, chẳng mấy chốc đã đi tới bên cạnh Diệp Lâm Tây.

Đến trước cửa phòng hạng sang, Diệp Lâm Tây bắt đầu lục túi tìm thẻ phòng.

Phó Cẩm Hành tựa vào cửa cúi đầu nhìn cô, phải công nhận rằng ánh đèn vàng ấm áp ở hành lang cũng chẳng thể làm dịu đi những đường nét sắc sảo trên gương mặt cô, cô như đóa hoa hồng đang kỳ nở rộ, tỏa ra sự minh diễm có phần kiêu kỳ.

Đặc biệt là làn da cô có một vẻ trắng ngần trong suốt, khi cụp mắt, rèm mi như được phủ một lớp ánh sáng mềm mại.

Có lẽ vì hình ảnh quá đỗi nịnh mắt, Phó Cẩm Hành hiếm khi chủ động mở lời: "Sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện về nước?"

Câu này coi như là quan tâm sao?

Diệp Lâm Tây cũng tìm thấy thẻ phòng từ ngăn kẽ của túi xách, cô vừa quẹt thẻ mở cửa vừa hờ hững nói: "Em nói em đặc biệt bay về hôm nay để mừng sinh nhật anh, anh có tin không?"

Giây tiếp theo cửa phòng mở toang, Diệp Lâm Tây khẽ mím môi, hoàn toàn câm nín.

Bởi vì đứng ở cửa, họ có thể nhìn rõ tình hình trong phòng khách, hơn mười chiếc túi mua sắm lớn nhỏ lúc này đang được xếp ngay ngắn bên cạnh bàn trà.

Rất đỗi ngoạn mục.

Giống như những binh sĩ đã xếp hàng xong xuôi, đang chờ vị tướng quân tới duyệt binh.

Mà vị tướng quân nhỏ họ Diệp đang đứng ở cửa thì chẳng có chút vui vẻ nào như lúc đi mua đồ, chỉ có sự ngượng ngùng không thể tan biến.

Cô quay đầu nhìn về phía Phó Cẩm Hành, liền thấy trên mặt anh viết rõ ba chữ: Anh không tin.

Dù có về nước kín tiếng đến đâu, Diệp Lâm Tây cũng không phải kiểu người sẽ để bản thân mình phải chịu thiệt thòi.

Diệp Lâm Tây lấy cho mình một chai nước ở quầy đồ uống mở, vặn ra uống một ngụm, bấy giờ cô mới nhớ ra mà hỏi: "Anh có muốn uống nước không?"

Phó Cẩm Hành không đáp lời, ngược lại hỏi: "Em đã ăn tối chưa?"

Diệp Lâm Tây ngước mắt nhìn anh vài giây, chợt cười khẽ: "Gì cơ, anh còn muốn ăn tối cùng em à?"

Cô sợ ăn cơm với anh sẽ bị khó tiêu mất.
« Chương TrướcChương Tiếp »