"Tiên nữ nhà nào đây."
"Cục cưng à, tuy một năm nay tớ đã xem không ít ảnh của cậu, nhưng nhìn thấy người thật vẫn phải cảm thán, vẻ đẹp này đúng là tuyệt đỉnh."
"Nếu không phải nhà cậu không cho phép vào giới giải trí, tớ thật sự muốn mời cậu làm nữ chính cho bộ phim mới của tớ đấy."
Khương Lập Hạ không hề che giấu những lời tâng bốc tận mây xanh, tuy có hơi khoa trương nhưng vẫn chạm đến chút hư vinh nhỏ bé trong lòng Diệp Lâm Tây. Vị đại tiểu thư nhà họ Diệp này luôn là kiểu người ăn mềm không ăn cứng.
Thấy thái độ nhận lỗi tích cực như vậy của Khương Lập Hạ, cơn giận trong lòng cô đã tan đi bảy, tám phần.
Chỉ là trên mặt cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh như đã quen với những lời khen ngợi về vẻ đẹp của mình, khóe miệng chỉ hơi nhếch, cằm hơi hất lên, ra hiệu cho Khương Lập Hạ nhanh chóng ngồi xuống.
Khương Lập Hạ nhìn dáng vẻ công chúa kiêu kỳ của cô, không hề cảm thấy cô ngạo mạn, ngược lại lúc ngồi xuống còn tiếp tục tâng bốc: "Tớ không phải vì dỗ cậu mà nói những lời này đâu."
Diệp Lâm Tây thong thả gật đầu: "Tớ biết."
Lời này, Khương Lập Hạ nói thật không hề trái lương tâm.
Cô và Diệp Lâm Tây đã một năm không gặp, đương nhiên, ảnh và video thì cũng xem không ít.
Chỉ là không thể nào sánh bằng cảm giác chấn động khi nhìn thấy người thật.
Nói không khoa trương, vừa rồi lúc cô ấy mở cửa, thật sự đã bị kinh ngạc.
Diệp Lâm Tây chỉ cần ngồi yên ở đó cũng đã tựa như một nguồn sáng.
Khương Lập Hạ và Diệp Lâm Tây học cùng trường, trước đây trên mạng hay có kiểu nói rằng thời cấp ba, những cô gái có vẻ đẹp sắc sảo, quyến rũ không được các bạn nam yêu thích bằng những cô gái theo phong cách trong sáng, thuần khiết.
Khương Lập Hạ lúc đó chỉ khịt mũi coi thường loại suy nghĩ này.
Những người có thể nói ra lời này, chắc chắn là vì họ chưa từng thấy thế nào gọi là vẻ đẹp có một không hai thực sự.
Khi những cô gái trong sáng kia đứng cạnh Diệp Lâm Tây, họ bị lu mờ đến mức trông như nha hoàn, căn bản không có chàng trai nào thèm để mắt đến.
Nhà hàng này cả hai đều thích, sau khi mỗi người tự gọi món mình muốn ăn thì bắt đầu chờ đợi.
Khương Lập Hạ hỏi: "Tớ nói này, thần tượng nhí của cậu thật sự có sức hút lớn đến vậy sao? Một người cả năm không về nước như cậu mà lại đùng một cái chạy về vì cậu ta."
Diệp Lâm Tây: "Sửa lại một chút, tớ không phải chạy về."
Khương Lập Hạ đã quên mất vẻ hèn mọn lúc đến trễ vừa rồi: "Không phải chạy về, thế cậu đặt khách sạn làm gì, sao không về thẳng nhà mà ở."
Diệp Lâm Tây: "..."
Lần này Diệp Lâm Tây về nước đúng là để tham dự buổi hòa nhạc của thần tượng nhà mình.
Kể từ đầu năm, khi còn ở nước ngoài, vì buồn chán nên cô đã xem một chương trình, và ngay lập tức bị cuốn hút bởi thần tượng nhí này.
Mặc dù cô không phải là kiểu người hâm mộ cuồng nhiệt, nhưng cô vẫn cảm thấy một buổi hòa nhạc mang tính kỷ niệm đặc biệt như thế này, mình nhất định phải tham gia, nếu không sẽ hối hận hơn cả việc không mua được chiếc túi xách yêu thích.