Chương 37: Nhập hương

Những ngày sau đó, cả phủ náo loạn như ong vỡ tổ, duy chỉ có viện của Tô Già Nguyệt là vẫn giữ được vẻ thanh nhàn, yên tĩnh.

Sau khi An bà bà rời đi, Tô Già Nguyệt cũng không hề lười biếng, mỗi ngày đều chăm chỉ luyện tập các bài tập rèn luyện cơ bắp dưới sự đốc thúc của A Hương.

Cũng nhờ dần nắm được phương pháp, thân hình nàng ngày càng trở nên mềm mại, dẻo dai hơn, không còn thở hồng hộc chỉ sau một lúc tập như hồi đầu nữa.

A Hương thấy nàng càng tập sắc mặt càng hồng hào, thần thái tươi tắn, lại càng tin tưởng vào lời của An bà bà. Chứ lúc đầu, nhìn thấy những tư thế kia, nàng ấy cũng không khỏi đỏ mặt tía tai.

Ví như cái eo gập xuống quá sâu, bờ mông mềm mại lại vểnh lên quá cao, mỗi khi xoay người, y phục cứ như chực rơi xuống, thi thoảng lại để lộ bờ vai trần gợi cảm, trông chẳng khác nào những kỹ thuật phòng the khó nói.

Nhưng giờ nhìn lại, có vẻ như nó thực sự tốt cho phu nhân.

Nửa canh giờ sau, Tô Già Nguyệt đi tắm như thường lệ. Mấy ngày sau khi trúng độc, Thanh Trúc đều chuẩn bị nước thuốc cho nàng, những loại dược liệu quý giá đắt đỏ cứ thế được cho vào không chút tiếc rẻ.

Tô Già Nguyệt biết rõ những dược liệu này dùng để sắc uống là tốt nhất, ngâm tắm cùng lắm chỉ hấp thụ được một phần nhỏ dược hiệu, nhưng Thanh Trúc lại nói:

"Như vậy mới vừa vặn, dùng thuốc mạnh quá ngược lại sẽ làm tổn hại đến thân thể phu nhân."

A Hương nhìn những cây linh chi, huyết sâm kia, nhà người ta đem sắc uống từng chút một còn thấy tiếc, vậy mà Thanh Trúc tỷ tỷ lại dùng như thế này, quả thực khiến nàng ấy được mở rộng tầm mắt.

Tô Già Nguyệt cũng cảm thấy có phần xa xỉ quá mức, nhưng đám người Thanh Trúc luôn chủ trương sức khỏe của nàng quan trọng hơn tất thảy, nên nàng đành phải nghe theo.

Cũng may là hiện tại đã đổi lại nước tắm sữa như trước kia.

Hôm nay sau khi tắm gội thay y phục xong, Ngọc Hà tỉ mỉ nhuộm móng tay cho nàng. Nước sơn trong chiếc hũ sứ trắng có màu tím nhạt, khi tô lên móng tay nàng không hề lòe loẹt mà lại ánh lên một lớp sáng lạnh mỏng manh, trông vô cùng thanh cao, quý phái. Tô Già Nguyệt tò mò hỏi: "Cái này làm từ hoa gì vậy?"

Ngọc Hà cười, chỉ tay ra ngoài cửa sổ: "Còn hoa gì nữa, chính là Tử Ngưng Hương trong viện đấy ạ."

Tử Ngưng Hương?

Tô Già Nguyệt ngạc nhiên trong giây lát, ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này mới để ý thấy cây cối trong viện đã lớn hẳn lên.

Những tán lá xanh mướt ôm lấy cành cây, kết thành từng nụ hoa màu tím nhạt. Có vài đóa đã nở rộ trên cành cao, đón lấy ánh mặt trời, tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ kỳ lạ.

Gió nhẹ thoảng qua, từng làn hương thơm ngát len lỏi qua khung cửa sổ chạm trổ bay vào phòng.

Trước đó Tô Già Nguyệt không để ý, giờ mới phát hiện hương trầm trong phòng đã được dọn đi, chỉ để lại mùi hương hoa tự nhiên này.

"Mùi hương ở đây còn nồng hơn đấy." Ngọc Hà nâng cổ tay nàng lên, cười hỏi: "Phu nhân có thích không?"

Tô Già Nguyệt cúi đầu ngửi thử, quả nhiên có một mùi thơm quen thuộc vương vấn trên móng tay, cứ như thể mùi hương ấy tỏa ra từ chính đầu ngón tay nàng vậy, nàng không khỏi cảm thán đầy kinh ngạc.

"Sao ta nhớ hồi nhỏ mùi hương này đâu có như thế này, mang máng là còn vương chút vị đắng lạnh lẽo, sao giờ ngửi lại thấy ngọt ngào thế này?"

Ngọc Hà đáp: "Chuyện này thì nô tỳ không rõ, nhưng nghe Tu Lan nói hương hoa này tùy theo chủ nhân, e là do trong lòng phu nhân hiện giờ đang vui vẻ nên hương hoa mới trở nên ngọt ngào chăng?"

Tô Già Nguyệt không tin, cười nói: "Làm gì có chuyện đó?"

Tuy nhiên, mấy câu trêu đùa này cũng giúp nàng gỡ bỏ được chút khúc mắc trong lòng đối với loài hoa Tử Ngưng Hương này.

Chuyện giữa nàng và Lý Kỳ đã là quá khứ, không nên giận cá chém thớt lên một loài cây vô tội.

Còn về Cơ Ly, trái tim Tô Già Nguyệt khẽ run lên, không dám nghĩ sâu thêm nữa, vội vàng kéo suy nghĩ trở về hiện tại.

Ngọc Hà tiếp tục tô vẽ lên móng tay nàng. Tô Già Nguyệt nhìn nàng ấy tô một lớp nền xong, lại còn tỉ mẩn vẽ chồng lên đó những đóa hoa nhỏ xíu.

Hương thơm ngày càng nồng nàn, Tô Già Nguyệt không nhịn được nói đùa: "Cứ xông hương mãi thế này, e là mùi hương này ngấm cả vào người ta mất thôi."

Ngọc Hà đặt bút lông xuống, khẽ cười: "Đó là chuyện sớm muộn thôi ạ."

Thực ra Tử Ngưng Hương này không hề tầm thường, nó là một loại hương dụ hoặc.

Người thường ngửi thấy chỉ cảm thấy thanh ngọt, sảng khoái tâm hồn, nhưng để người của Si tộc ngửi thấy, thì đó lại là mị hương mười phần, có thể khơi dậy du͙© vọиɠ, khiến họ muốn giao hợp hoan lạc với người mang hương.

c