Chương 36: Từ biệt

Chỉ vì ngày nghỉ phép của bà không còn nhiều, mà hôm qua trong cung lại có thư thúc giục trở về. Hơn nữa, bản thân bà cũng định về kinh đô để lo liệu cho Tô Già Nguyệt, cho nên mới quyết định quay về một chuyến trước.

Vốn dĩ, những lúc bị An bà bà dày vò, Tô Già Nguyệt chỉ mong bà mau đi cho khuất mắt. Ấy thế mà bây giờ bà sắp đi thật rồi, trong lòng nàng lại dấy lên một nỗi lưu luyến không nỡ.

Trong lúc nói chuyện, đôi mắt nàng cứ chớp chớp, rồi lại rưng rưng ngấn lệ.

An bà bà vỗ nhẹ lên tay nàng, cười nói: “Khóc cái gì chứ, ta chẳng qua cũng chỉ về kinh đô vài ngày, đợi thu xếp trên dưới xong xuôi sẽ đến đây đón con ngay.”

Thật ra, Tô Già Nguyệt vẫn chưa nghĩ kỹ xem có nên lên kinh đô hay không, nhưng thấy thái độ của An bà bà rất kiên quyết, nàng cũng đành thuận theo ý bà mà nhận lời.

An bà bà lại dặn dò: “Mấy ngày nay con bị bệnh nên ta không tiện dạy dỗ, đợi con khỏe lại, những công phu ta dạy phải tiếp tục luyện tập, tuyệt đối không được lười biếng.”

Tô Già Nguyệt vốn đang chực khóc, nghe bà nói vậy liền nín lại.

Trên gương mặt tựa hoa lê của nàng lộ ra vài phần tủi thân. Dáng vẻ này nếu để nam nhân nhìn thấy, e là chỉ muốn ôm vào lòng mà thương yêu dỗ dành, nói gì cũng không nỡ để nàng phải chịu khổ.

Thế nhưng, An bà bà lại không hề bị dáng vẻ ấy mê hoặc. Bà quay sang nhìn A Hương, nghiêm nghị hỏi: “Những lời ta dặn, con đã nhớ kỹ chưa?”

Tô Già Nguyệt hơi sững người, ánh mắt ngơ ngác nhìn qua lại giữa hai người.

A Hương vội vàng đáp: “Nhớ kỹ rồi ạ, nhớ kỹ rồi ạ. Phu nhân khỏe lại mỗi ngày đều phải luyện tập một lần, mỗi lần phải đủ nửa canh giờ.”

An bà bà lại quay sang Tô Già Nguyệt, nói: “Ta thấy mấy nha đầu Thanh Trúc, Ngọc Hà kia không dám trái ý con, chỉ có con bé này mới nói được con, cho nên ta mới giao việc này cho nó.”

Tô Già Nguyệt không ngờ An bà bà sắp đi rồi mà vẫn không buông tha cho mình, nàng dở khóc dở cười gọi: “Bà bà. . ."

An bà bà đáp: “Gọi bà bà cũng vô dụng thôi. Đợi ta trở về sẽ kiểm tra xem con luyện tập thế nào, nếu có nửa điểm lơ là biếng nhác, ta không phạt con mà sẽ phạt nha đầu này của con.”

Tô Già Nguyệt và A Hương nhìn nhau, trong lòng thầm nghĩ phen này chắc chắn không trốn được rồi.

Cứ thế, cuộc trò chuyện lại kéo dài thêm một lúc. Thấy nếu còn trì hoãn nữa thì hôm nay sẽ không đi được, An bà bà đành nhẫn tâm từ biệt Tô Già Nguyệt.

Tô Già Nguyệt bịn rịn tiễn bà.

Vì sức khỏe nàng chỉ vừa mới hồi phục, chưa thể ra gió, nên chỉ tiễn đến cửa phòng.

Nhìn bóng lưng An bà bà xa dần, nàng lại rơi thêm vài giọt nước mắt, mãi đến khi Thanh Trúc khuyên nhủ mới chịu vịn tay quay về giường nghỉ ngơi.

Ngọc Hà là người tiễn An bà bà ra ngoài.

Đi một mạch ra khỏi cổng lớn của Lý phủ, lúc sắp lên xe ngựa, An bà bà bỗng dừng bước, quay người gọi Ngọc Hà đến một góc khuất rồi hỏi: “Tiểu thư nhà ta tính tình mềm yếu, cô nương cứ nói thật với ta, chuyện ba vị di nương trong phủ bị sảy thai có liên quan đến các người không?”

Ngọc Hà nghe vậy thì bật cười: “Bà bà ngài nghĩ đi đâu vậy ạ, chúng ta cũng chỉ là người trần mắt thịt, làm gì có bản lĩnh như thế?”

Thế nhưng, An bà bà không dễ bị lừa, bà hỏi tiếp: “Các người không có, vậy còn chủ tử của các người thì sao?”

Nụ cười trên mặt Ngọc Hà lập tức biến mất, nàng ấy nghiêm túc đáp: “Chúng ta đều là hạ nhân thân phận thấp hèn, chuyện của chủ thượng, tự nhiên không thể hỏi nhiều.”

An bà bà nghe giọng điệu của nàng ấy trở nên nghiêm trọng, trong lòng cũng có chút hoảng hốt, dường như mình đã đắc tội với điều gì đó, bèn nói: “Là do bà già này nhiều lời rồi. Nếu cô nương không muốn nói, ta cũng không hỏi nữa, chỉ là thật sự lo lắng cho con bé Già Nguyệt thôi.”

Bà vừa nói xong định quay đi thì Ngọc Hà khẽ cất tiếng từ phía sau: “Chuyện trên đời này, có nhân ắt có quả. Giữa nhân và quả luôn có ngàn vạn mối liên kết mà người thường không thể thấy, cũng không thể chạm tới, nhưng luôn có những thế lực có thể chi phối chúng.”

An bà bà khựng lại, rồi quay đầu nhìn.

Lời của Ngọc Hà quả thực có chút cao siêu, An bà bà nghe không hiểu lắm, bèn hỏi lại: “Cô nương nói vậy là có ý gì?”

Ngọc Hà tiếp tục giải thích: “Phu nhân phúc thọ vô lượng, nếu có kẻ nào làm tổn thương người, tự khắc kẻ đó cũng sẽ tổn hại đến chính mình. Hại người là nhân, hại mình là quả, mối nhân quả này không cần ai ra tay, tự nó sẽ hình thành.”

“Sự bảo hộ mà Tô gia nhận được, có lẽ cũng dựa trên đạo lý này.”

“Thì ra là vậy!”

An bà bà nghe xong vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ sự bảo hộ như thế này e rằng đến cả hoàng gia cũng cầu mà không được, chẳng trách Tô gia lại nguyện ý đời đời dùng nữ tử để trao đổi. Nghĩ vậy, bà lập tức kính cẩn nói: “Bà già này đã hiểu rồi.”

Lúc này, bà càng thêm yên tâm về sự an nguy của Tô Già Nguyệt, bèn an lòng ngồi lên xe ngựa rời đi.