Tống di nương vừa đi đến cổng Noãn Tình Các thì đã thấy đám tỳ nữ người hầu không ngừng bưng nước ra ngoài.
Chậu này nối tiếp chậu kia, trông ai nấy đều bận rộn không ngớt.
Tống di nương định thần nhìn lại, thì ra đó lại là nước máu. Nàng ta lập tức giật nảy mình, suýt chút nữa thì đứng không vững trên bậc thềm, may mà Chu bà tử đứng sau vội vàng đỡ lấy.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Chu bà tử nhìn thấy nước máu cũng không khỏi kinh hãi.
Sáng nay, hai người họ vừa mới thức dậy đã nghe tin bên chỗ Triệu di nương ở tam phòng xảy ra chuyện. Nghe nói, từ sáng sớm tinh mơ, trong sân đã vọng ra không ít tiếng la hét thất thanh.
Sau khi Tô Già Nguyệt lâm bệnh, mọi việc lớn nhỏ trong phủ đều do một tay Tống di nương quản lý, vì vậy nàng ta tất nhiên phải đích thân qua xem xét tình hình.
Vốn dĩ nàng ta cứ nghĩ Triệu di nương là người có tâm cơ và luôn hành sự cẩn trọng, chắc sẽ không phải chuyện gì to tát. Nào ngờ, lại là một cảnh tượng máu me bê bết đáng sợ đến thế này.
Ban ngày ban mặt mà thấy máu, đúng là điềm gở!
Chu bà tử trong lòng không khỏi lo lắng, vội vàng thay chủ tử gọi một tỳ nữ lại.
Tiểu tỳ nữ bị gọi lại mặt mày trắng bệch, trông có vẻ hồn xiêu phách lạc. Nhìn thấy Tống di nương và Chu bà tử, một lúc lâu sau nàng ta vẫn chưa hoàn hồn, đến cả lễ nghi thường ngày khi gặp di nương cũng quên bẵng đi.
Mãi đến khi bị Chu bà tử sốt ruột tát cho một cái, nàng ta mới tỉnh người ra, rồi lập tức òa khóc:
"Nhị phu nhân, di nương của chúng con... bị sẩy thai rồi!"
"Sẩy thai?"
Tống di nương và Chu bà tử nhìn nhau, trong mắt cả hai đều tràn ngập vẻ kinh ngạc.
Triệu di nương có thai từ lúc nào, vậy mà họ lại hoàn toàn không hay biết.
Chu bà tử liền hỏi: "Chuyện xảy ra khi nào?"
Nàng tỳ nữ kia đã hoàn hồn lại một chút, run rẩy trả lời: "Đã được hơn hai tháng rồi ạ, đại phu nói thai đã ổn định lắm rồi. Sáng nay không hiểu sao di nương lại bắt đầu kêu đau, rồi chỗ đó... chỗ đó cứ chảy máu không ngừng..."
Nói đến đây, mắt nàng ta trợn trừng, dường như lại nhớ đến cảnh tượng máu chảy như suối lúc ấy, cả người không kìm được mà run lên bần bật.
"Máu, nhiều máu lắm, rất nhiều, rất nhiều..."
Tỳ nữ này cũng từng thấy phụ nữ sinh con, nhưng chưa bao giờ thấy nhiều máu đến thế.
Lúc đó, cả người Triệu di nương trông như đang ngâm trong một biển máu vậy, gương mặt xinh đẹp yêu kiều không còn một chút huyết sắc nào. Khi nàng ta đưa tay ra từ vũng máu, trông chẳng khác nào ma quỷ, khiến nàng ta sợ đến mức ngã khuỵu xuống đất.
Rồi nàng ta thấy vũng máu đó cứ từ từ lan về phía mình.
Nàng ta vừa bò vừa lết mà chạy, nhưng vũng máu đó cứ như một con rắn, nàng ta chạy đến đâu nó cũng uốn lượn đuổi theo đến đó, làm sao cũng không thoát được. Đến khi đã chạy vào góc tường rồi, vẫn thấy máu chảy tới, thấm ướt cả giày và vớ của mình. Nàng ta sợ đến phát điên, chỉ biết hét lên "A a a", khiến cho tất cả mọi người trong sân đều bị kinh động.
Tống di nương và Chu bà tử nghe nàng ta nói năng lộn xộn, câu được câu chăng, thì tất nhiên cho rằng đó chỉ là những lời nói nhảm của một kẻ bị dọa đến ngớ ngẩn.
Thế nhưng, cho dù là lời nói nhảm, cũng đủ khiến người nghe phải kinh hồn bạt vía.
Bên này còn chưa nói xong, từ trong sân lại có một tỳ nữ khác hốt hoảng chạy ra. Vừa thấy Tống di nương, nàng ta đã chạy tới như thể thấy được Bồ tát cứu mạng.
Chu bà tử nhanh tay lẹ mắt tiến lên chặn lại, đẩy nàng ta đứng yên một chút rồi nói: "Hớt ha hớt hải làm gì, tỳ nữ của tam phòng đều không biết lễ nghi như vậy sao? Có chuyện gì thì từ từ nói."
Sắc mặt của tỳ nữ này cũng trắng bệch y như vậy, một ngón tay chỉ về phía sau lưng, la lớn: "A Chiếu... A Chiếu chết rồi!"
"Chết rồi?!"
Chu bà tử cũng run lên một cái.
A Chiếu, nha đầu này thì bọn họ đều đã từng gặp qua, có thể xem là một trong những nha hoàn tâm phúc của Triệu di nương, đã hầu hạ nàng ta mấy năm rồi. Ngày thường nha đầu này cũng tỏ ra rất cung kính thuận theo, sao lại chết ngay vào lúc này chứ?
Tống di nương vốn cũng là người có tính cách sấm rền gió cuốn, thế nhưng lại bị những chuyện đổ máu liên tiếp này dọa cho có chút mất chủ ý.
May mà Chu bà tử tuổi đã cao, từng trải sự đời, nên nhanh chóng trấn tĩnh lại tinh thần rồi hỏi:
“Chết như thế nào?”