Cả phòng đều đang sốt sắng lo lắng vì chuyện nàng trúng độc, vậy mà ngược lại, người vừa từ quỷ môn quan trở về như nàng lại có vẻ mặt ngơ ngác.
An bà bà đi đến bên giường ngồi xuống, vừa xoa tay nàng vừa tức giận mắng: "Con bé ngốc này, mình trúng độc rồi mà cũng không biết hay sao?"
"Trúng độc?"
Tô Già Nguyệt giật mình kinh hãi.
Trong đầu nàng lập tức hiện lên khoảnh khắc ở dưới nước, khi nàng đã nghĩ rằng mình sắp chết. Lúc đó, nàng còn tin chắc như đinh đóng cột.
Lẽ nào đó không phải là mơ sao?
"Con nghĩ xem chất độc này từ đâu mà ra?" An bà bà chỉ vào A Hương, cơn giận vẫn chưa nguôi: "Chính là con nha đầu này, đi mua bánh ngọt cho con, không ngờ trên đường lại nổi hứng xem trò đập đá trên ngực, thế là đồ đạc bị người ta tráo mất lúc nào không hay."
Trong lúc Tô Già Nguyệt hôn mê, bà đã tra hỏi cặn kẽ mọi chuyện trước sau khi A Hương đi mua bánh.
"A?" Tô Già Nguyệt lại ngẩn người ra.
A Hương vội vàng quỳ sụp xuống, lê gối mấy bước đến trước giường Tô Già Nguyệt, dập đầu thật mạnh: "Đều là lỗi của nô tỳ, là nô tỳ đã hại phu nhân suýt mất mạng. Sau này nô tỳ không bao giờ dám đi mua đồ ăn linh tinh nữa..."
Đầu óc Tô Già Nguyệt vẫn còn choáng váng, nghe họ người một câu, kẻ một câu, vẫn chưa hiểu rõ rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.
Chỉ thấy A Hương vội vã dập đầu, trán sắp chảy cả máu, nàng vội bảo tỳ nữ đỡ A Hương dậy rồi hãy nói.
Thanh Trúc đứng bên cạnh nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương cho nàng, dịu dàng nói: "Phu nhân vừa mới giải độc xong, nên nghỉ ngơi cho khỏe, đừng nghĩ đến những chuyện bẩn thỉu này nữa."
Vừa nói dứt lời, một tỳ nữ từ gian ngoài bưng vào một bát canh thuốc giải độc bồi bổ cơ thể.
Thanh Trúc hầu hạ Tô Già Nguyệt uống thuốc.
Một mùi thuốc đắng nồng nặc trôi xuống cổ họng, khiến đầu óc Tô Già Nguyệt tỉnh táo hơn một chút, và cũng đã hiểu ra đầu đuôi câu chuyện.
Bánh táo tàu mà A Hương mua cho nàng có độc, khiến nàng hôn mê đến tận bây giờ.
Tô Già Nguyệt đưa chiếc bát sứ trắng cho Thanh Trúc, rồi lại nhìn A Hương đang cúi đầu đứng nép một bên như con chim cút, đoạn nói với An bà bà: "Bà bà, chuyện này không liên quan đến A Hương, là con thích món bánh đó, nên con bé mới đi mua."
Món bánh táo tàu ở tửu lầu đầu phố có hương vị thời thơ ấu của nàng, lại bán không đắt. Đôi khi nàng thực sự nhớ nhà, liền thèm ăn mà bảo A Hương đi mua một ít.
Lần này tuy không phải nàng sai A Hương đi, nhưng cũng là do A Hương thấy nàng vất vả, mới thay nàng đi mua.
Thấy An bà bà vẫn trừng mắt không lay chuyển, Tô Già Nguyệt lại ôn tồn nói: "Trước đây A Hương cũng đã mua cho con mấy lần rồi, chưa từng xảy ra sai sót nào cả..."
"Đúng, đúng..."
A Hương nghe vậy, vội vàng gật đầu lia lịa.
Nếu không phải như vậy, nàng ấy cũng đã không chút đề phòng mà mang vào.
Thế nhưng, nàng ấy mới gật đầu được mấy cái, lại bị An bà bà lườm cho một cái, đành phải ngậm miệng lại.
An bà bà dạy dỗ nàng ấy xong, quay lại lạnh lùng nói với Tô Già Nguyệt: "Đó là vì trước đây con không gây uy hϊếp gì cho người ta. Bây giờ bệnh của con đã khỏi, người ta liền muốn hại con."
Tuy tên trộm tráo đồ kia đã lẩn vào biển người không thể tìm thấy, nhưng kẻ chủ mưu đứng sau chắc chắn vẫn còn ở trong cái phủ này.
Nếu thực sự chỉ gặp phải một tên trộm bình thường, thì bánh ngọt bị trộm mất cũng là thôi.
Chỉ có kẻ có ý đồ xấu, cố tình muốn hại nàng mới tốn công tốn sức, bày ra cái trò tráo đồ này!
An bà bà vốn nghĩ chỉ có trong cung mới có những thủ đoạn bẩn thỉu này, không ngờ ở đâu cũng như nhau cả.
Hơn nữa, một khi đã ra tay là dùng ngay loại độc bọ cạp mạnh nhất, độc địa nhất, rõ ràng là muốn lấy mạng của Tô Già Nguyệt!
Đúng là một trái tim độc ác đến cực điểm!
Bên này bà đang nghiến răng nghiến lợi vì căm hận, thì Tô Già Nguyệt vẫn còn mang vẻ mặt ngơ ngác, không biết gì.
"Bà bà đang nói gì vậy ạ? Người ta nào, uy hϊếp gì ạ?"
An bà bà thấy nàng ngốc nghếch, chỉ muốn gõ cho nàng một cái vào đầu: "Còn ai vào đây nữa, chẳng phải là mấy người di nương sao."
Tô Già Nguyệt là một phu nhân khuê các, ngày thường ít ra ngoài, không có thù oán với ai, ngoài mấy vị di nương trong phủ này ra, thì còn có thể là ai được nữa?
Tô Già Nguyệt nghe thấy những từ "di nương", "độc", "uy hϊếp" được nối liền với nhau, cuối cùng cũng đã hiểu ra.
Thế nhưng, sau một lúc sững sờ, nàng lại thở ra một hơi,
"Họ làm vậy để làm gì chứ, ta vốn dĩ đã định hòa ly với Lý Kỳ rồi."
Cần gì phải coi nàng là mối đe dọa nữa.
"Hòa ly?" An bà bà khựng lại một chút, rồi liếc nhìn một vòng các tỳ nữ xung quanh, cũng gật đầu: "Con chuẩn bị hòa ly là đúng, nhưng hiện tại con vẫn còn ở trong phủ này, mấy di nương kia lại không biết, nên bây giờ vẫn coi con là cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt đấy."
Tô Già Nguyệt nghe vậy, im lặng cúi đầu.
Ai cũng là do cha mẹ sinh ra, hà cớ gì phải vì một người đàn ông bạc tình, lăng nhăng mà làm khó nhau.
An bà bà vốn biết tính cách mềm yếu của nàng, nhìn vẻ mặt của nàng lại càng hiểu rõ hơn: "Con trước nay vốn không biết tính toán, cũng may có ta ở đây. Mấy ngày này ta sẽ thay con chỉnh đốn lại mấy di nương kia một phen, cũng coi như là trút giận thay con!"
Nói rồi, bà liền định đứng dậy đi ra ngoài.
Tô Già Nguyệt vội kéo bà lại, nói: "Bà bà, đừng ạ!"
Nàng nói quá gấp, còn ho sặc sụa mấy tiếng, dọa cho Thanh Trúc và Ngọc Hà vội vàng bước lên khuyên giải.
An bà bà cũng bị nàng dọa cho giật mình, vội vàng ngồi xuống lại.
Tô Già Nguyệt níu lấy cánh tay bà, giọng nói mềm mại: "Dù sao thì con cũng sắp đi rồi, bà bà cần gì phải tranh cãi với họ nữa, chỉ thêm phiền phức..."
An bà bà tức giận nói: "Con bé ngốc này, thứ bọn chúng muốn là tính mạng của con đấy!"
"Không đâu ạ." Tô Già Nguyệt lắc đầu, ôn tồn nói: "Thứ bọn họ muốn là vị trí chính thê của con. Nếu biết con muốn hòa ly, họ cũng sẽ không ra tay với con đâu."
Thấy An bà bà vẫn còn vẻ mặt căm phẫn khó nguôi, nàng lại ngoan ngoãn cười lên, nói: "Với lại, bà bà xem, con có sao đâu ạ?"
Nói rồi, nàng lại nhìn Thanh Trúc với ánh mắt cảm kích, thầm nghĩ chắc chắn là do y thuật của Thanh Trúc cao siêu, nên mới cứu được nàng về.
Đã có thể cứu về được, chắc cũng không phải là loại độc gì đáng sợ.