Tô Già Nguyệt cố gắng giãy giụa nhưng vô ích, khoang miệng nóng rát tựa như có lửa đốt, vô cùng khó chịu.
Trong phút chốc, nước mắt lại không kìm được mà tuôn rơi.
Tựa như những hạt trân châu, cứ thế lã chã chìm xuống đáy nước.
Cứ ngậm một cách vô thức như vậy, cuối cùng quả nóng trong miệng cũng nguội dần, hóa thành từng giọt dịch ngọt, trôi xuống cổ họng nàng rồi lan tỏa khắp toàn thân.
Thế nhưng, dòng dịch ấy dường như cũng mang theo cảm giác nóng bỏng như thiêu đốt.
“Nóng quá…”
Theo dòng chất lỏng chảy trong huyết mạch, cơ thể của Tô Già Nguyệt cũng trở nên nóng ran vô cùng.
Rõ ràng xung quanh đều là nước lạnh buốt, vậy mà nàng vẫn cảm thấy nóng đến mức không thể kiềm chế nổi.
Những giọt mồ hôi trong suốt không ngừng rịn ra trên da thịt. Tay chân nàng đã có lại cảm giác, nhưng lại vượt quá giới hạn, nóng đến mức chỉ muốn tìm một vật gì đó thật lạnh để áp chặt vào.
Cuối cùng, nàng đã tìm thấy!
Nhưng lần này không phải là khí lạnh, mà là một thứ có thể chạm vào được.
Tô Già Nguyệt không thể tự chủ được nữa, cả tay và chân đều quấn chặt lấy vật thể lạnh lẽo kia.
Lý trí của nàng gần như bị ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt, không thể phân biệt được thứ mình đang áp vào là gì. Có lẽ là một tảng đá, hoặc một ngọn núi băng, nàng không biết nữa. Lúc này, nàng chỉ hành động theo sự thôi thúc của cơn nóng rát trong cơ thể, chỉ muốn dán vào gần hơn, chặt hơn nữa…
Sự mát lạnh này chính là niềm an ủi duy nhất mà nàng có thể cảm nhận được lúc này.
“Thoải mái quá…”
Nàng gần như dùng cả thân thể mềm mại của mình để quấn lấy nó, miệng không ngừng bật ra những tiếng rêи ɾỉ khe khẽ.
Gần như cùng lúc đó, bốn bề xung quanh dường như bị kí©h thí©ɧ mạnh mẽ. Sóng nước bỗng cuộn trào, nền đá rung chuyển, và những sợi rong rêu mảnh mai bắt đầu điên cuồng phát triển trong vùng nước tối tăm, gần như lấp đầy cả hồ nước.
Trong làn nước không một chút ánh sáng, Tô Già Nguyệt nào hay biết xung quanh mình thực chất không hề có một vật thể nào.
Chỉ có một bóng đen kịt đáng sợ, tựa như một tấm lưới khổng lồ, đang bao bọc lấy nàng thật chặt.
Toàn tâm toàn ý cảm nhận sự mát lạnh khoan khoái ấy, nàng vẫn không ngừng muốn đến gần hơn, chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo kia không ngừng mê hoặc mình.
Nàng không muốn buông ra dù chỉ một khắc.
Dần dần, dược hiệu của quả bắt đầu dịu đi, cơn nóng bỏng khó chịu cũng tan biến, và thứ cũng sắp sửa tan biến chính là thần trí của Tô Già Nguyệt.
Sau khi phải chịu đựng cả cái lạnh và cái nóng đến tột cùng, linh hồn vừa mới tụ lại của nàng đã trở nên yếu ớt vô cùng.
Ấy vậy mà, Tô Già Nguyệt vẫn không muốn buông ra.
“Không… đừng đi…”
Nàng giãy giụa, giằng co giữa mê man và tỉnh táo.
Một lúc lâu sau, bên tai nàng đột nhiên vang lên một tiếng chuông xa xăm, theo sau đó là một giọng nói uy nghiêm không cho phép chối từ:
“Trở về.”
Linh hồn Tô Già Nguyệt chấn động, nàng kinh hãi mở bừng mắt. Gần như ngay khoảnh khắc nàng mở mắt, bóng đen bao trùm lấy nàng đã biến mất không còn tăm hơi.
Ngay phía trên, một vệt nắng ấm áp xuyên qua làn nước, dịu dàng chiếu rọi lên người nàng.
-
“Hức… hức…”
Tô Già Nguyệt vừa mở mắt ra đã nghe thấy tiếng khóc nức nở.
Thanh Trúc và Ngọc Hà đang túc trực bên giường, thấy nàng bình an tỉnh lại, trái tim đang treo lơ lửng của cả hai cuối cùng cũng thả lỏng, đồng thanh thở phào nhẹ nhõm:
“Phu nhân cuối cùng cũng tỉnh rồi!”
Ngay sau đó, Thanh Trúc liền đặt tay lên cổ tay mảnh mai của Tô Già Nguyệt, cẩn thận kiểm tra nhiều lần, xác nhận độc tố trong người nàng đã được giải trừ hoàn toàn mới gật đầu, thật sự an tâm.
“Ai đang khóc vậy?”
Tô Già Nguyệt vừa tỉnh lại, đầu óc vẫn còn hơi mơ màng. Nàng được Ngọc Hà đỡ dậy, gắng gượng ngồi trên giường, rồi ngước mắt nhìn ra ngoài tấm rèm, nơi phát ra tiếng khóc.
Tiếng khóc nức nở, nghe không rõ lắm, nhưng có vẻ là giọng của một cô gái.
Ngọc Hà đáp: “Là A Hương ạ.”
“A Hương? Con bé làm sao vậy?”
Tô Già Nguyệt lập tức nắm chặt tay nàng, lo lắng hỏi.
Ngọc Hà thừa biết tình cảm giữa Tô Già Nguyệt và A Hương sâu đậm thế nào, nên cũng không dám nói nhiều, chỉ khẽ khàng: “Phu nhân đừng lo lắng”, rồi gọi một tỳ nữ khác vào gọi A Hương.
Chẳng mấy chốc, A Hương cúi gằm mặt bước vào phòng.
Từ xa nhìn bóng dáng của nàng ấy, Tô Già Nguyệt đã cảm thấy có gì đó không ổn. Đến khi lại gần, nàng càng kinh ngạc hơn.
Gương mặt của nha đầu A Hương vậy mà đẫm đầy nước mắt.
Vừa chạm phải ánh mắt kinh ngạc của Tô Già Nguyệt, nàng ấy liền “oa” một tiếng rồi bật khóc nức nở.
Miệng nàng ấy dường như đang lẩm bẩm điều gì đó như “sai rồi, hại rồi”, nhưng vì tiếng khóc quá lớn nên Tô Già Nguyệt nghe mãi cũng không hiểu được.
Mãi cho đến khi An bà bà theo vào, trừng mắt nhìn nàng ấy một cái, A Hương mới lí nhí nín khóc.
Tô Già Nguyệt nhìn mọi người với vẻ mặt mờ mịt: “Chuyện này… rốt cuộc là có chuyện gì vậy…”