Thân thể Tô Già Nguyệt như mất đi trọng lực, cứ thế rơi thẳng xuống.
Gió lốc gào rít, ngọn lửa hoành hành, và rồi một ngọn lửa nóng rực ngút trời bỗng chốc bao trùm lấy toàn thân nàng!
Cảm giác bỏng rát từ bốn phương tám hướng ập tới, kèm theo đó là nỗi đau đớn không thể chịu đựng nổi, tưởng chừng như có thể thiêu chảy cả người nàng.
Ngay vào lúc Tô Già Nguyệt ngỡ rằng mình sắp tan thành tro bụi, thì đột nhiên, “tõm” một tiếng, nàng rơi vào trong nước.
Không phải dung nham nóng bỏng, mà là một hồ nước sâu lạnh buốt!
Ngay khoảnh khắc nàng rơi xuống nước, ánh sáng xung quanh cũng đồng thời vụt tắt, trả lại một màn đêm đen kịt vô tận.
Tô Già Nguyệt thần trí mơ màng, cả người cứ thế chìm thẳng xuống.
Dòng nước không ngừng cuộn trào quanh thân nàng.
Nàng càng chìm càng sâu, nhưng lần này lại không có cảm giác chết đuối như trước, tựa như một nàng tiên cá, đã học được cách hít thở dưới nước.
Mãi cho đến khi hai chân chạm phải những tảng đá cứng rắn dưới đáy hồ, nàng mới sực tỉnh. Nàng “ư... ư...” kêu lên, hai tay vươn lên trên như để cầu cứu, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể bơi lên được.
Trên đỉnh đầu dường như có một tấm ván nước vô hình, giam chặt nàng dưới đáy hồ.
Tô Già Nguyệt dần kiệt sức, đành phải ngừng lại.
Không thể đi lên, nàng chỉ còn cách mò mẫm tiến về phía trước trong bóng tối.
Đáy hồ dường như được bao phủ bởi vô số tảng đá lớn nhỏ, bị dòng nước bào mòn qua năm tháng nên trở nên trơn láng như vảy cá.
Cũng chính vì những tảng đá trơn tuột chết người ấy mà Tô Già Nguyệt liên tục bị vấp ngã, đầu gối không biết đã bao lần quỳ sụp xuống đất.
May mà có dòng nước làm dịu đi lực va chạm, nên nàng mới không bị thương.
Dưới đáy nước dường như còn có những sợi rong rêu mảnh dài. Mỗi khi Tô Già Nguyệt ngã xuống, chúng thỉnh thoảng lại quấn lấy mắt cá và bắp chân nàng.
Cảm giác lành lạnh, trơn trượt ấy thường khiến Tô Già Nguyệt bất giác rùng mình.
Nàng bất giác co rúm chân tay lại, cố gắng cẩn thận né tránh chúng.
Ngã rồi lại đứng dậy, rồi lại bước tiếp về phía trước.
Xung quanh vẫn không hề có chút ánh sáng nào.
Bóng tối dường như trải dài vô tận.
Tô Già Nguyệt cảm thấy mình đã đi dưới đáy nước rất lâu, rất lâu, lâu đến mức ký ức của nàng bắt đầu phai nhạt, bắt đầu quên đi rất nhiều thứ.
Dần dần, nàng thậm chí còn không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra trước khi mình rơi xuống đây.
Con người, sự việc, và rồi đến cuối cùng, ngay cả bản thân mình là ai, nàng cũng không thể nhớ ra nổi.
Tựa như cả thế gian này chỉ còn lại một mình nàng.
Cô độc, lạnh lẽo. Nàng dừng bước, ôm lấy đôi vai mình, cảm nhận nỗi sợ hãi vô tận không ngừng ập đến, giống như cái chết.
Lẽ nào… mình đã chết thật rồi sao?
Một khi ý nghĩ này nảy ra trong đầu, nó liền quẩn quanh không dứt.
Nàng kinh hãi tột độ, hoảng loạn tìm đường trốn lên trên, nhưng đáp lại nàng vẫn là mặt nước tối đen bị phong tỏa kín kẽ.
Tựa như một nhà lao bằng nước.
Tô Già Nguyệt cầu cứu trong vô vọng, một lần nữa ngã quỵ xuống đáy hồ, co ro ôm chặt lấy thân thể đã lạnh đến cứng đờ của mình.
Dần dần, cơ thể nàng mất đi cảm giác. Đầu tiên là bàn chân, rồi đến bắp chân, đùi, cánh tay, từ dưới lên trên, từ tứ chi cho đến trái tim…
Dường như ngay cả trái tim trong l*иg ngực cũng đã ngừng đập.
Nàng sắp chết thật rồi.
Tô Già Nguyệt bỗng nhiên tin chắc vào điều đó.
Nếu là vài ngày trước, có lẽ nàng sẽ chỉ nhắm mắt chờ đợi cái chết ập đến. Thế nhưng bây giờ, không hiểu vì sao, nàng lại không muốn chết.
Nàng vẫn muốn được sống.
“Cơ Ly…”
Trong cơn mơ hồ, đôi môi nàng run rẩy gọi tên người ấy.
Giọng nói yếu ớt tựa như một nhát dao rạch ngang sự tĩnh lặng.
Chẳng biết từ đâu, mặt nước vốn yên ả bỗng nổi sóng dữ dội.
Tô Già Nguyệt chìm trong mê man, chỉ cảm thấy đất trời tám hướng đều đang rung chuyển, một lực kéo cực mạnh giằng xé lấy thần trí vốn đã sắp sụp đổ của nàng.
Giữa cơn sóng dữ, có thứ gì đó đột nhiên tiến lại gần. Tô Già Nguyệt hai mắt nhắm nghiền, toàn thân lạnh ngắt, không hề hay biết cằm mình đang bị những ngón tay lạnh như băng bóp chặt.
Ngay sau đó, một quả mọng màu đỏ son bị ép vào miệng nàng.
Quả mọng ấy nóng đến kinh người, vừa vào đến miệng đã kéo linh hồn sắp tan vỡ của Tô Già Nguyệt trở về với thực tại.
Nàng có lại cảm giác rồi!
Nhưng đó là một cảm giác tột cùng, giằng co dữ dội giữa nóng bỏng và lạnh giá.
“Nóng…”
Quả này nóng đến mức, ngay cả khoang miệng vốn lạnh như băng của nàng cũng khó lòng chịu đựng.
Chiếc lưỡi nhỏ mềm mại của Tô Già Nguyệt vừa cử động được liền vội vàng đẩy quả ra, chỉ muốn tống nó ra ngoài. Thế nhưng, khi nó vừa được đẩy ra khỏi miệng, ngay lập tức lại bị ép trở vào một cách đầy mạnh bạo.
“Ư… ư…”