Chương 25: An bà bà

Bên này không tiện tiếp khách nữa, Trương đại phu nói muốn đi, Triệu di nương liền tiễn ông ta ra ngoài.

Người ngoài vừa đi khỏi, Tống di nương đang ngồi trong Thiền Quyên Các càng tức giận không kìm được, đập vỡ liền mấy bộ chén đĩa sứ men xanh.

Đám nha hoàn bà tử hai bên vừa kêu "Phu nhân bớt giận", vừa xót xa cho những đồ vật quý giá này.

Cho dù không cần, thưởng cho bọn họ cũng tốt.

Ném vỡ đi thế này thật đáng tiếc.

Triệu di nương tiễn Trương đại phu trở về phòng, chỉ thấy khắp nơi bừa bộn, Tống di nương đi đi lại lại trong sảnh, miệng không ngừng chửi rủa "tiện tỳ, tiện tỳ", theo sau lại là những tiếng loảng xoảng.

Triệu di nương xoa xoa trán, cẩn thận nép sang một bên, khuyên nhủ: "Tỷ tỷ hà tất phải tức giận, cho dù nàng ta có chuẩn bị mang thai thì đã sao, Đại gia đã bao lâu không đến phòng nàng ta rồi, sớm đã quên mất dung mạo của nàng ta rồi."

Tống di nương vẫn chưa nguôi giận, tiếp tục chửi: "Mới vừa khỏi bệnh đã vội vàng muốn có con, lợn nái cũng không gấp gáp bằng nàng ta đâu."

Nàng ta tức giận đến mức chửi rủa không ngớt.

Triệu di nương khuyên: "Mặc kệ nàng ta đi, nàng ta làm sao cũng không xinh đẹp diễm lệ bằng tỷ tỷ, sinh con là chuyện của hai người, tỷ tỷ cũng không nghĩ xem, Đại gia không đến phòng nàng ta thì nàng ta sinh con với ai, chẳng lẽ ra ngoài dan díu với đàn ông sao?"

Tống di nương tức đến bật cười: "Nàng ta ấy hả, cái loại nhát gan đó, còn dám dan díu, dìm l*иg heo không chết nàng ta à."

Nụ cười này ngược lại làm cho cơn giận dịu đi.

Triệu di nương bèn nói: "Nhưng bệnh của nàng ta khỏi nhanh một cách kỳ lạ, đừng nói là đã dùng yêu thuật gì đó."

Dù sao thì làm gì có chuyện nói khỏi là khỏi ngay được.

"Sao cô lại nói năng mê tín dị đoan vậy." Tống di nương lại không tin điều này: "Biết đâu thật sự là người nhà đến thăm, nhất thời vui vẻ, lại mang theo thuốc tốt đồ ăn ngon gì đó bồi bổ cho khỏe lại."

"Nhưng nàng ta cứ ru rú trong sân không ra ngoài như vậy, quả thực cũng khó ra tay. Cũng là do ta ngốc, không cho nhà bếp nấu cơm cho nàng ta, bây giờ ngay cả thuốc cũng không đưa vào được, đúng là gậy ông đập lưng ông, cô mau nghĩ cách giúp tỷ tỷ đi."

Triệu di nương nghe vậy, đậy nắp chén trà lại, cười nói: "Tỷ tỷ yên tâm, ta đã có chủ ý rồi, tỷ cứ yên lòng đợi hai ngày nữa."

Tống di nương không ngờ nàng ta lại nhanh như vậy, bèn ngồi xuống nghi hoặc hỏi: "Sao vậy, người của cô vào được sao?"

Triệu di nương mỉm cười duyên dáng: "Đương nhiên là vào được, không những vào được, mà còn có thể khiến nàng ta ngoan ngoãn uống thuốc độc nữa."

-

Một cỗ xe ngựa xa hoa dừng lại trước cửa Lý phủ.

Rèm xe được vén lên, một vị phụ nhân trung niên với mái tóc đã điểm bạc bước xuống, bên cạnh có một tiểu nha hoàn dìu đỡ.

Bà ấy ngẩng đầu liếc nhìn hai chữ "Lý phủ", rồi lại đánh giá vẻ ngoài của dinh thự, một nỗi tức giận vì hận rèn sắt không thành thép lập tức hiện rõ trên mặt.

Đến khi được tỳ nữ dẫn lối vào tận sân của Tô Già Nguyệt, cơn tức giận ấy gần như muốn trào ra ngoài.

Lúc xa xa trông thấy bà ấy, Tô Già Nguyệt vẫn còn tươi cười rạng rỡ. Nhưng khi người đã đến gần, nhìn rõ sắc mặt của bà, nụ cười trên môi nàng liền tắt ngấm, nàng cúi đầu, rụt rè gọi một tiếng: "An bà bà."

Vị quý phụ nhân ăn mặc lộng lẫy này chính là một trong những ma ma giáo dưỡng của Tô gia ngày trước.

Sau khi Tô gia ly tán và cho gia nhân nghỉ việc, An bà bà cũng đành phải tự tìm kế sinh nhai. May mắn là ở Tô gia, bà ấy đã học được kỹ năng dạy dỗ nữ tử chuyện phòng the, bèn tìm cách vào cung làm một ma ma giáo dưỡng.

Các vị quý nhân, nương nương trong cung đều vô cùng kính trọng bà ấy, thường xuyên cầu xin bà ấy chỉ điểm đôi chút, vì vậy mà ở trong cung bà ấy rất có thể diện, đủ để an hưởng tuổi già.

Thế nhưng, bà ấy vẫn không thể quên được tiểu thư nhà mình. Vì vậy mà, vừa có tin tức, bà ấy đã tức tốc từ kinh thành tìm đến đây.

Ai mà ngờ, Tô Già Nguyệt lại ở trong một căn nhà tồi tàn tại một huyện lỵ xiêu vẹo như thế này.

Tuy Lý phủ ở trong mắt người dân địa phương là một dinh cơ bề thế, nhưng đối với An ma ma sống trong hoàng cung, ngày ngày nhìn những cung điện nguy nga tráng lệ mà nói, thì đây chẳng phải là một căn nhà nát sao?

Cho dù không so với hoàng cung, thì so với Tô gia trước kia, nơi này cũng kém xa.

"Bà bà có biết tình hình gần đây của cha mẹ và tộc nhân của con không ạ?"

Tô Già Nguyệt thấy bà ấy lạnh mặt không nói, biết bà đang tức giận, nhưng vẫn không thể không hỏi một câu.

"Thật khó cho tiểu thư vẫn còn nhớ đến người nhà của mình."

An bà bà ngồi xuống ghế, lạnh lùng nói.

Tô Già Nguyệt bị sự châm chọc trong lời nói của bà ấy làm cho tổn thương, nước mắt lập tức rơi xuống, tay nắm chặt khăn tay, giọng nói nức nở: "Bà bà... Già Nguyệt biết sai rồi... Ban đầu là do con không màng đến người nhà, đã hại thảm mọi người..."

Tiếng khóc của Tô Già Nguyệt càng lúc càng thê lương bi ai, tỳ nữ muốn lau nước mắt cho nàng, nàng cũng không cho, cứ thế mà khóc nức nở.

Nàng từ nhỏ đã hay khóc, An bà bà lại mềm lòng nhất với chiêu này của nàng.

Thấy nàng khóc đến hai mắt sắp sưng lên, trông như một chú thỏ con, bà thở dài một tiếng: "Con biết sai là tốt rồi, may mà bây giờ vẫn còn cơ hội để bù đắp."