A Hương đang đợi ở chính đường, đầu tiên là ngửi thấy mùi hương ngào ngạt khắp mũi, thơm đến mức nàng ấy sắp tan chảy ra, đến khi nhìn thấy người, thì mắt lại càng trợn tròn.
Trời ơi, đây còn là phu nhân nhà nàng ấy sao?
“Phu nhân đẹp quá!”
“Còn đẹp hơn mấy vị hoàng phi tiên tử gấp trăm lần.”
A Hương không được học hành nhiều, chẳng biết nói lời hay ý đẹp, chỉ có thể vụng về khen ngợi.
Vừa khen thơm, vừa khen đẹp.
Lại nghĩ bụng, cũng tại phu nhân trước kia bị bệnh, nhan sắc phai tàn, chứ phu nhân xinh đẹp thế này, sao có thể để mấy vị di nương kia được đại gia sủng ái.
Tô Già Nguyệt mỉm cười, ngồi xuống trước bàn trang điểm. Ngọc Hà lại gọi thêm hai tỳ nữ khéo tay đến chải tóc, búi tóc cho nàng.
A Hương đứng bên cạnh đưa trâm cài phụ giúp, nhìn Tô Già Nguyệt trong gương nói: "Phu nhân không biết đó thôi, mấy ngày nay người ngủ, người của nhị phòng và tam phòng đã đến mấy lần, lén lút nhìn ngó, thập thò thập thụt, nhưng đều bị em đuổi đi cả rồi."
Trước kia một mình em không địch lại nổi bọn họ, bị đám bà tử độc ác đó bắt nạt đến chết đi sống lại. Giờ em có người giúp rồi, một nô bộc cao to là đủ dọa lui đám bà nương đó.
Nghe nhắc đến nhị phòng và tam phòng, trong lòng Tô Già Nguyệt chợt căng thẳng. Nhưng thấy A Hương có vẻ hả hê vì trút được cơn giận, nghĩ chắc nàng ấy không bị bắt nạt, nàng mới từ từ thả lỏng.
Nàng lại nói với A Hương: "Đừng tranh cãi nhiều với họ làm gì, dù sao ta cũng sắp hòa ly rồi."
Bây giờ Lý Kỳ còn đang đi công vụ bên ngoài, đợi hắn ta trở về nàng sẽ đòi hắn ta một tờ hưu thư.
Cái miệng nhỏ của A Hương vẫn còn đang líu lo, mãi một lúc sau khi Tô Già Nguyệt nói xong mới phản ứng lại: "Hòa ly?!"
Tiểu nha đầu ngây cả người: "Phu nhân muốn hòa ly sao?"
"Có phải vì mấy vị di nương kia không ạ? Nhưng phu nhân dù sao cũng là vợ cả của đại gia, giờ bệnh cũng đã khỏi rồi..."
Nghe hai chữ "vợ cả", Tô Già Nguyệt cười khẩy một tiếng.
Vợ cả gì chứ, chẳng qua chỉ là người vợ tào khang mà thôi.
Nàng vuốt lọn tóc đen rủ xuống trước ngực, nàng cũng từng tin vào nghĩa kết tóc se tơ, nhưng kết tóc rồi có thể bạc đầu giai lão được sao?
Ánh mắt Tô Già Nguyệt trầm xuống: "Giữa chúng ta vốn dĩ đã chẳng còn tình nghĩa gì nữa."
"Trước kia là do ta bệnh tật, cũng không còn nơi nào khác để đi, nên đành phải bám víu lại cái sân nhỏ này. Giờ bệnh đã khỏi, ta lại tìm được người nhà mẹ đẻ rồi, nên nhất định phải đi thôi."
Lý Kỳ vốn đã có ý định hưu nàng, chỉ là thấy nàng bị bệnh nên không tiện nói ra mà thôi. Vậy thì dứt khoát để nàng đề nghị, cũng đỡ cho người ngoài bàn tán về danh tiếng tốt đẹp của vị huyện lệnh đại nhân này.
Còn một lý do khác mà nàng không tiện nói thẳng với A Hương, đương nhiên là chuyện của Si tộc.
Tuy Si tộc không có khái niệm trinh tiết hay vợ chồng, chuyện cưới xin cũng chỉ là bắt chước quy củ của nhân gian để chiều theo Tô gia. Vì vậy, các tỳ nữ đến đây bao ngày cũng chưa từng nhắc đến việc muốn nàng rời khỏi nơi này, bởi trong mắt họ, đây chẳng qua chỉ là một nơi nghỉ chân mà thôi.
Nhưng suy cho cùng Tô Già Nguyệt vẫn là nữ tử của thế gian này, không thể nào một người hầu hạ hai chồng được.
Nàng muốn sinh con cho Cơ Ly, khó tránh khỏi phải làm chuyện vợ chồng. Nếu lúc đó vẫn còn mang danh phận phu nhân của Lý Kỳ, thử hỏi nàng biết phải làm sao.
Đã là hôn sự định sẵn, sao có thể lén lút như nɠɵạı ŧìиɧ được.
"Nhưng ở huyện Thương Ngô này hình như cũng có người từng hòa ly thì phải..."
A Hương không biết phải nói sao, tuy đại gia không phải người đàn ông chung tình gì, tam thê tứ thϊếp, nhưng phu nhân dù sao cũng đã gả cho hắn rồi.
Huyện Thương Ngô này phong tục bảo thủ, chuyện này mà đồn ra ngoài, tổn hại chắc chắn là danh tiếng của phu nhân, sau này người nhất định không gả được vào nhà tử tế nữa.
A Hương nghĩ tới nghĩ lui: "Vậy sau này phu nhân phải làm sao đây?"
Vốn dĩ nàng ấy nghĩ phu nhân xinh đẹp thế này, chỉ cần dùng chút thủ đoạn là nhất định có thể kéo trái tim đại gia trở về.
Nhưng nhìn vẻ mặt kiên quyết của Tô Già Nguyệt, chắc hẳn người đã tuyệt vọng với đại gia rồi. Có điều, trong tòa đại trạch này, vợ chồng không có tình cảm mà vẫn sống với nhau qua ngày cũng không phải là hiếm, phu nhân đâu cần phải nhắc đến chuyện hòa ly nặng nề như vậy.
A Hương còn định khuyên nữa, thì bên ngoài bỗng có tỳ nữ vào báo, nói là lão phu nhân đã mời Trương đại phu đến khám bệnh cho Tô Già Nguyệt.
A Hương khựng lại, nghi hoặc nhìn Tô Già Nguyệt: "Lão phu nhân không phải đã ra ngoài dâng hương rồi sao? Sao lại biết phu nhân bệnh nặng?"
Phía sau còn nuốt lại một câu rất bất kính. Rằng trước kia cũng chẳng thấy lão phu nhân để tâm gì đến Tô Già Nguyệt, mời được vị đại phu giỏi nào đâu, giờ người bệnh đã khỏi, ngược lại còn sốt sắng.
Tô Già Nguyệt cũng không rõ nguyên do, nhưng dù sao nàng cũng tôn trọng người lớn tuổi, bèn cho mời người vào chính đường.