Hắn mặt không biểu cảm mà nói: "Không có, ngươi suy nghĩ nhiều."
"A…" Khâu Miểu trào phúng cười khẩy nói: "Đừng nghĩ đến chuyện nói dối, ta mỗi ngày ở phim trường thấy Lệ ảnh đế chiếu cố ngươi, ngươi là khi ta hạt, hay khi ta xuẩn?"
Giản Hủ trong lòng thầm nghĩ: Là lại hạt lại xuẩn.
"Nếu ngươi đã đạt được mục đích, vậy nên thực hiện lời hứa lúc trước đi?" Khâu Miểu lại vuốt tóc, cảm thấy chính mình siêu gợi cảm.
Nhưng trên người nàng phát ra nồng đậm mùi hương, khiến Giản Hủ có chút buồn nôn. Hắn cố gắng kiềm chế cảm giác dạ dày quay cuồng, bình tĩnh hỏi: "Cái gì?"
Khâu Miểu thấy hắn vẫn luôn bình tĩnh, âm thầm cắn răng, không tiếp tục lề mề nữa mà đi thẳng vào vấn đề: "100 vạn, ngươi cho ta 100 vạn, ta giúp ngươi bảo mật bí mật. Nếu không, ta sẽ đem ngươi cho Lệ ảnh đế, hạ dược, rồi công khai lên giường của hắn, xem ngươi sau này còn sống trong giới giải trí thế nào."
Giản Hủ: "……"
Uy hϊếp này thực sự nghiêm trọng.
Lệ Thừa Diễm có nhiều người hâm mộ như vậy, một người một ngụm nước bọt cũng có thể khiến người ta chết đuối.
Giản Hủ vẫn rất bình tĩnh, biểu hiện trên mặt không có chút thay đổi, toàn thân toát ra khí chất lạnh nhạt.
Khiến cho người cảm thấy, hắn rất bình tĩnh.
Kẻ thù không động, hắn không động.
Kẻ thù động, hắn cũng không động.
Bên ngoài trầm ổn không gợn sóng, nhưng nội tâm thực sự hoảng loạn.
Làm sao bây giờ? Có nên đáp ứng không? Nhưng mình không có tiền. 100 vạn nhiều như vậy, phải chụp mấy bộ phim mới có thể kiếm lại được sao?
Cẩn thận nghĩ lại, hình như không có cách nào.
Khâu Miểu tiếp tục vuốt tóc, nhưng thiếu sự quyến rũ như lúc đầu, nàng càng lúc càng hoảng sợ, hơn nữa kỹ thuật diễn không tốt, không thể che giấu được.
Do dự một hồi, miệng nàng lại bật ra một câu, "Ta có thể giảm giá cho ngươi, 80 vạn thì sao?"
Giản Hủ: "……"
Chần chừ ba phút, đã giảm 20 vạn?
Nếu không, hắn lại lo lắng thêm nửa giờ, xem có thể giảm thêm không?
Giản Hủ bình tĩnh nói, "Không được, quá nhiều, tôi không có nhiều tiền như vậy."
Khâu Miểu ánh mắt lướt qua sự không kiên nhẫn, khinh bỉ nhìn hắn, "Thù lao đóng phim của ngươi là bao nhiêu?"
"30 vạn."
"……"
Quá ít đi!
"Được, thành giao, 30 vạn thì 30 vạn, một ngụm mua đứt." Khâu Miểu nghiến răng nói.
Giản Hủ: "….."
Quá nhanh, tôi còn chưa đồng ý đâu.
Hắn tay thả lỏng đặt trên đầu gối, nửa người cúi xuống, tư thế thả lỏng, một chút cũng không giống như đang bị uy hϊếp.
Giản Hủ vui vẻ, đôi mắt đen bóng như có ánh sáng lấp lánh, "Nếu 30 vạn đều cho ngươi, tôi sẽ không có tiền ăn cơm."
Hắn cười, mắt cong cong, ngũ quan xinh đẹp càng thêm nổi bật.
Khâu Miểu thấy trái tim mình nhảy dựng, lo lắng, "Được rồi, vậy hai mươi vạn, không thể thiếu."