Chương 4

Yến Hồi ngơ ngác nhìn Dư Hưởng, sau đó lại nhìn theo ánh mắt của anh ta về phía Yến Thanh, chớp mắt vài lần.

Cũng không thể trách Dư Hưởng hiểu lầm.

Hai năm gần đây, Yến Thanh lớn phổng phao, từ một mét bốn mấy vọt lên gần một mét bảy. Lúc đầu, Yến Hồi còn mua quần áo mới cho con, nhưng đến năm nay thì hoàn toàn bỏ cuộc, trực tiếp chia sẻ tủ đồ với con trai.

Hơn nữa, vì đang cảm lạnh sốt cao nên Yến Thanh đeo khẩu trang, che đi phần lớn khuôn mặt non nớt, nhìn thoáng qua quả thực trông như một anh chàng đẹp trai có chút tiếc nuối về chiều cao.

Hiểu lầm như vậy cũng dễ hiểu, chỉ là câu nói của Dư Hưởng nghe có chút...

Yến Hồi mím môi, cố nhịn cười, không lập tức giải thích mà đánh trống lảng:

“Đừng để ý cậu ấy, còn anh thì sao, sao lại truyền nước biển thế? Bị sốt à?”

“À... Ừm, nhiệt độ giảm đột ngột, không chú ý nên... ” Dư Hưởng vô thức giấu tay ra sau, nhưng rồi nhận ra hành động này chẳng có tác dụng gì, đành lúng túng co ngón tay lại.

Yến Hồi cười trêu chọc:

“Tưởng ở miền Nam nên chủ quan đúng không? Mùa đông ở Cẩm Đô không có quy luật đâu, độ ẩm cao lại không có hệ thống sưởi, cảm giác còn lạnh hơn miền Bắc.”

Vừa nói, ánh mắt hắn lướt xuống, khiến Dư Hưởng lập tức đứng thẳng người.

“Tôi khuyên anh nên mua một cái áo lông vũ. Áo măng tô tuy đẹp nhưng không cản gió, gió lùa vào chỉ có lạnh thấu tim.”

“Được, lát nữa tôi sẽ đi mua.” Dư Hưởng nhìn hắn đầy dịu dàng, thuận miệng hỏi: “Còn cậu thì sao? Không khỏe à?”

Yến Hồi ra hiệu về phía Yến Thanh.

“Là thằng bé không khỏe, cũng bị cảm sốt. Đêm qua sốt tới 39 độ, tôi thức cả đêm trông con, nhiệt độ mãi không giảm, nên sáng nay đưa nó đến bệnh viện khám.”

“Ồ.” Dư Hưởng im lặng một lúc, khô khan đáp: “Vậy thì nên đi khám.”

“Đúng vậy.” Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến Yến Thanh, trong đầu Yến Hồi toàn là chuyện của con, chẳng buồn dò xét gì nữa, quả quyết nói: “Anh truyền nước biển từ từ nhé, tôi đi trước, con... cần phải mua ít đồ. Tạm biệt.”

Nghe hắn nói vậy, Dư Hưởng hơi khựng lại, chậm nửa nhịp mới lên tiếng:

“Tạm biệt.”

Nhìn thấy Yến Hồi sắp xoay người rời đi, anh bỗng tiến lên một bước, nắm lấy cánh tay hắn, như muốn xác nhận điều gì:

“Chúng ta giữ liên lạc qua WeChat nhé?”

Yến Hồi giật mình, liếc mắt nhìn bàn tay to lớn đang nắm lấy cánh tay mình, rồi bật cười.

Vốn dĩ hắn đã trẻ hơn so với tuổi, lúc cười lên trông lại chẳng khác gì ngày xưa, khiến Dư Hưởng thoáng chốc ngẩn ngơ.

“Được, WeChat liên lạc.”

Cho đến khi bóng dáng của Yến Hồi và “bạn trai” biến mất sau cánh cửa, Dư Hưởng vẫn đứng nguyên tại chỗ, bất động.