Chương 3

Yến Hồi nhìn Yến Thanh đi đến trước rèm cửa, kéo kín khóa áo, nhét tay vào túi, từ xa dõi theo mình.

Ngoan ngoãn như mọi khi.

“Hắn là ai?”

Giọng nói trầm khàn vang lên ngay trên đỉnh đầu, Yến Hồi giật nảy tim, hoảng loạn quay người.

Không biết từ lúc nào, Dư Hưởng đã tiến lại gần, khoảng cách cực kỳ gần, đến mức Yến Hồi có thể ngửi thấy hương nước hoa thoang thoảng trên người anh ta.

Mùi gỗ trầm lẫn với long diên hương, trầm ổn và nội liễm, y hệt ấn tượng mà anh ta mang đến bây giờ.

Trên mu bàn tay trái dán một miếng băng keo cá nhân, tay phải đang truyền dịch, cọc truyền dịch đứng bên cạnh, hai người nam nữ lúc nãy đứng không xa, lo lắng nhìn họ.

Yến Hồi ấp úng, nhất thời không biết trả lời thế nào, nhưng lại tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

Thấy cậu mãi không lên tiếng, Dư Hưởng rũ mắt xuống, che đi ánh nhìn tối tăm trong đáy mắt: “Xin lỗi, tôi chỉ muốn biết những năm qua cậu sống thế nào.”

Yến Hồi sững sờ một giây, sau đó bật cười: “Tôi rất ổn, còn anh?”

Dư Hưởng trầm mặc một lát: “Cũng tạm, chỉ là vẫn luôn tìm cậu.”

Nghe vậy, trái tim vừa bình tĩnh lại của Yến Hồi lập tức đập loạn xạ.

“Tìm, tìm tôi làm gì... ” Lúc đó chỉ là thuốc kí©h thí©ɧ, chắc không có tác dụng phụ... đúng không?

Dư Hưởng: “Năm đó ở hộp đêm, tôi đã nói nhiều lời quá đáng, tôi vẫn luôn muốn gặp cậu để xin lỗi...”

“Chà, anh nói chuyện đó à,” Yến Hồi thở phào: “Bao nhiêu năm rồi, anh còn để ý làm gì? Chuyện cũ cho qua đi, được không?”

Dư Hưởng lặng lẽ nhìn Yến Hồi, rất lâu sau mới khẽ gật đầu: “Được, vậy có thể thêm WeChat không?”

“Đương nhiên.” Yến Hồi lấy điện thoại ra, kết bạn với Dư Hưởng, nhìn thấy tên tài khoản và ảnh đại diện vẫn y hệt mười năm trước, cậu kinh ngạc ngẩng đầu: “Anh chưa từng đổi số?”

Dư Hưởng khẽ ừ một tiếng, ánh mắt lướt qua ảnh đại diện WeChat của cậu, rơi vào người đàn ông phía xa: “Hắn đang nhìn cậu.”

Nghe vậy, Yến Hồi quay đầu lại, phát hiện Yến Thanh đang trông mong nhìn về phía này.

Thấy cậu quay lại, vai nhỏ lập tức chùng xuống, dù đang đeo khẩu trang không nhìn rõ mặt, Yến Hồi cũng biết chắc chắn thằng bé đang tràn đầy bất lực, có khi còn lẩm bẩm không ngừng: “Còn bao lâu nữa... ”

Lòng Yến Hồi mềm nhũn, cười lắc đầu: “Không sao, trẻ con không kiên nhẫn lắm.”

Dư Hưởng nhìn nụ cười dịu dàng mà anh chưa từng thấy trên mặt cậu, bàn tay siết chặt, mười ngón bấm sâu vào lòng bàn tay, rất lâu sau mới cất giọng khàn khàn:

“Vậy cậu mau qua đó đi, đừng để bạn trai đợi lâu.”

Yến Hồi vừa định nói không cần, bỗng giật mình...

Hửm? Bạn trai? Ai cơ?