Đúng lúc này, loa phát thanh vang lên:
“Số 12, Yến Thanh, mời đến phòng khám số 5. Số 12, Yến Thanh, mời đến phòng khám số 5.”
Yến Thanh lập tức bật dậy chạy vào phòng khám, vừa ngồi xuống thì nghe bác sĩ hỏi:
“Bệnh nhi đâu? Đưa vào đây nào.”
Nhóc lập tức vui vẻ, quay ra ngoài, giơ tay gọi to:
“Ba ơi! Bác sĩ bảo ba bế con vào!”
Câu nói ấy khiến cả phòng chờ sững sờ, sau một thoáng im lặng là một tràng cảm thán.
“Ôi trời! Đúng là mười tuổi thật!”
“Con tôi còn chưa cao bằng nó... ”
“Vậy người kia là ba nó? Trời ơi, đẹp trai thế... ”
...
Anh ta dường như lại cao lên một chút, bờ vai cũng rộng hơn vài phần so với khi còn trẻ, khoác trên mình bộ âu phục dài trông hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh xung quanh. Đôi môi mỏng mím chặt, đường nét quai hàm căng cứng.
Chỉ có đôi mắt là bừng cháy một cảm xúc khó tả, khóa chặt lấy Yến Hồi, thậm chí khiến cậu có ảo giác ngũ quan dần tiêu biến, toàn bộ con người bị xâm chiếm, bị nuốt chửng.
Mãi đến khi một nam một nữ vội vàng chạy đến, phá tan khung cảnh.
“Tiểu Dư Tổng... tay của anh!”
“Y tá! Y tá... ”
Tiếng kêu kinh hãi kéo Yến Hồi ra khỏi ảo giác, cậu theo bản năng cúi đầu nhìn tay của Dư Hưởng, nhưng đối phương đã nhanh chóng che lại mu bàn tay, giọng nói khàn đi: “Tôi không sao, không cần gọi y tá.”
Lúc nói chuyện, ánh mắt anh ta không rời khỏi Yến Hồi dù chỉ một giây, nhìn đến mức cậu không biết phải đặt ánh mắt vào đâu, cứ thế né tránh, lúng túng dời đi chỗ khác.
Dù gì thì mười năm trước, không chỉ chuốc say Dư Hưởng, cậu còn bỏ thuốc anh ta...
Nhớ lại đêm điên cuồng hỗn loạn đó, Yến Hồi vừa chột dạ vừa hoảng sợ, muốn chạy trốn nhưng lại không nỡ.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng thì thầm của Yến Thanh.
“Ba ơi, chú ấy là ai vậy?”
Đầu ngón tay Yến Hồi run lên, lúc này mới nhớ ra rằng, kết quả của đêm hôm ấy đang đứng ngay bên cạnh cậu, cách cha ruột của nó không đầy một mét!
Yến Hồi lập tức tỉnh táo lại, vội vàng kéo Yến Thanh lùi ra sau vài bước, quay lưng về phía Dư Hưởng, nhỏ giọng dặn dò:
“Thanh Thanh, con ra cửa đợi ba, đừng chạy lung tung, kéo kín khóa áo lông vũ lại nhé.”
“Dạ.” Yến Thanh ngoan ngoãn gật đầu, quay đầu nhìn Dư Hưởng một cái rồi đi về phía cửa bên của bệnh viện dẫn ra bãi đỗ xe.
Nơi đó có rèm cửa trong suốt, không ấm lắm nhưng chỉ cần không bước ra ngoài thì sẽ không bị gió lạnh thổi vào.