Thời tiết ở Cẩm Đô sau nhiều ngày âm u cuối cùng cũng có nắng, nhiệt độ bắt đầu tăng dần, nhưng ảnh hưởng của đợt rét đột ngột trước đó vẫn còn, khiến các bệnh viện chật kín người.
Lúc Yến Hồi và Yến Thanh đến khu chờ khám, vừa hay có hai người đứng dậy rời đi. Yến Thanh nhanh chóng lao tới chiếm chỗ, rồi quay đầu gọi:
“Ba! Khụ khụ khụ! Ở đây... nhanh lên!”
Yến Hồi bước đến, tiện tay cốc nhẹ vào đầu cậu nhóc:
“Ba đã nói không được chạy trong bệnh viện, lại quên rồi hả?”
Yến Thanh xoa đầu cười hì hì, vỗ lên chỗ ngồi bên cạnh, giọng nghèn nghẹn vì đeo khẩu trang và đang bị sốt:
“Ba ngồi đi!”
Yến Hồi bất đắc dĩ ngồi xuống: “Được rồi, ba ngồi. Giờ thì tỉnh táo lắm nhỉ? Họng không còn đau nữa sao?”
Không nói thì thôi, vừa nghe nhắc đến, Yến Thanh lập tức cảm thấy toàn thân khó chịu, bèn dụi đầu vào vai Yến Hồi rầu rĩ than thở:
“Đau lắm.”
“Đau thì đừng có chạy nhảy lung tung.”
Yến Hồi đặt tay lên gáy cậu bé, thấy có mồ hôi, bèn kéo khóa áo phao xuống.
Bệnh viện có hệ thống sưởi trung tâm, nên ngay khi vào, Yến Hồi đã cởϊ áσ khoác ngoài, chỉ mặc áo hoodie xám và quần jean, trông chẳng khác gì một sinh viên chưa tốt nghiệp.
Yến Thanh cũng muốn cởϊ áσ, nhưng Yến Hồi không cho.
Hôm qua tan học về, nhóc đã kêu khó chịu, chưa bao lâu thì sốt cao, uống thuốc hạ sốt cũng chẳng giảm được bao nhiêu. Yến Hồi sao dám để cậu bé tự ý mặc phong phanh.
Sau khi mở rộng áo khoác để giúp con tản nhiệt, Yến Hồi chạm lên trán nhóc, vẫn còn hơi nóng, liền nhíu mày nhìn về bảng số thứ tự khám bệnh.
Bây giờ đang gọi số 10, còn họ là số 12... cũng nhanh thôi.
Đang nghĩ vậy thì điện thoại chợt reo lên.
Yến Hồi cúi đầu nhìn, phát hiện là cuộc gọi từ nhà xuất bản, đành dặn dò Yến Thanh:
“Ba ra kia nghe điện thoại, con để ý số thứ tự. Nếu đến lượt thì vào trước, ba sẽ vào ngay.”
Yến Thanh ngoan ngoãn gật đầu, mắt nhìn theo Yến Hồi rời đi, bỗng nghe có người bắt chuyện:
“Quan hệ hai người tốt thật đấy!”
Yến Thanh quay đầu lại, thấy là một cô ngồi bên cạnh, liền lễ phép đáp:
“Cảm ơn chị ạ.”
Người phụ nữ được gọi là “chị” lập tức nở nụ cười rạng rỡ, che miệng cười:
“Không có gì. Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?”
Yến Thanh chớp mắt khó hiểu: “Từ lúc con mới sinh ra đến giờ luôn ạ.”
Người phụ nữ nghe vậy, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại.
Bà ta đánh giá Yến Thanh từ trên xuống dưới, thấy nhóc có vẻ ngây thơ trong sáng, lại liếc sang Yến Hồi đang đứng đằng xa nghe điện thoại, rồi hạ giọng hỏi:
“Vậy... con mấy tuổi rồi?”
Yến Thanh cười híp mắt: “Sang năm là con tròn mười tuổi!”
Người phụ nữ lập tức hít ngược một hơi lạnh, mà những người xung quanh cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
“Thằng nhóc này trắng trẻo cao lớn quá, đáng tiếc ghê... ”
“Chắc do thằng kia có vấn đề... Mới mười tuổi á? Nhìn thế nào cũng không giống.”
“Thế cái người đẹp trai kia... chẳng phải phạm pháp sao... ”
Những lời xì xào bàn tán vang lên, người phụ nữ thì lén kéo con trai mình sát lại, lấm lét liếc nhìn Yến Hồi, rồi nhỏ giọng thúc giục:
“Mau đưa điện thoại cho mẹ, mẹ gọi cảnh sát ngay... ”