Nông thôn xưa vốn thế, người ta sống thực tế, chẳng bày biện linh tinh làm gì.
Có điều hôm nay, ngoài những vật dụng cần thiết, góc nhà còn chất từng đống than vừa gom của dân làng.
Chuyến đi huyện thành chỉ có Lục Tư Vũ cùng hai bá, bởi cả ba vắng nhà nên mọi người vẫn chờ đến khi về mới cùng ăn cơm.
Bữa tối vẫn chỉ là cháo, nhưng từ độ dẻo và đầy đặn của cháo hôm nay có thể thấy lượng nhiều hơn hẳn những gì Lục Tư Vũ từng được ăn ở nhà đại bá. Không phải đại bá mẫu cố ý mọi khi nấu ít, mà vì gia đình vốn ăn uống cũng đạm bạc như nhau, chỉ là dạo này bán được nhiều tiền nên mới được bữa cải thiện như thế này.
Ngoài cháo ra còn vài món nhỏ: dưa muối, măng muối, thêm một đĩa thịt muối – đều là thức ăn mặn ướp dành cho mùa đông. Để làm được mấy món này, người trong làng phải bỏ những hạt muối quý giá tích cóp từ lâu. Đến mùa đông, một đĩa nhỏ ấy đã là khẩu phần cho cả nhà.
Vậy nên nhìn thì bình thường, nhưng với đại bá mẫu, ấy đã là mâm cơm tươm tất nhất rồi.
Ba món ăn, chia cho chín miệng người.
Nhà đại bá có ba người: đại bá, đại bá mẫu, con trai út; nhà nhị bá thì nhị bá, nhị bá mẫu; còn bốn miệng nhà Lục Tư Vũ. Thực ra ba nhà không chỉ có ngần ấy người, chỉ là con cả đại bá theo thê tử về ngoại, con thứ hai đã gả đi, nhị bá nay chẳng có con ăn cùng, trái lại, bốn người nhà Lục Tư Vũ lại thành ra ăn nhờ, trông như đi “ăn ké”.
Nhưng đây cũng là tình huống đặc biệt, dù gì nhà Lục Tư Vũ đã không còn cha mẹ, bỏ mấy đứa nhỏ bơ vơ quả là chuyện không ai nỡ làm.
Bữa này, Lục Tư Vũ cố gắng ăn cho đủ, nhưng vẫn chẳng thể nào nuốt nổi món dưa muối, chỉ gắp một miếng bỏ vào cháo cho có vị, rồi từ đầu chí cuối không chạm đũa lấy lần thứ hai.
Tuy vậy, không chỉ riêng hắn mà mọi người khác trong bàn ăn cũng chẳng ai ăn nhiều. Số lượng dưa muối có hạn, chín người mỗi người chỉ nếm chút ít, nếu ăn tự do thì chắc chắn chẳng đủ chia.
Ba đứa nhỏ Lục Tư Nguyệt tuy còn nhỏ tuổi, nhưng đều hiểu chuyện, mỗi đứa chỉ gắp một hai miếng rồi dừng, đợi mọi người ăn xong, trên bàn ba đĩa dưa muối vẫn còn thừa.
“Phần còn lại hai người ăn đi, hôm nay hai người cũng vất vả rồi.” Đại bá mẫu đẩy phần còn lại về phía đại bá và nhị bá.
Hai người ngẩng lên, đại bá nhìn Lục Tư Vũ, bấy giờ hắn còn mặc áo ngoài của Trang Cẩm Hàn, áo vốn dáng dài rộng càng khiến thân hình hắn thêm gầy nhỏ:
“Tiểu Vũ…”
“Đại bá, nhị bá cứ ăn đi, ta không dùng. Với lại, ta nghĩ từ nay về sau nhà mình sẽ càng ngày càng khá lên, đại bá chẳng phải lo cho ta đâu.” Lục Tư Vũ cười đáp, thực ra hắn vốn không quá mặn mà với món dưa muối ấy.
“Được rồi,” đại bá bỗng cười, “chắc chắn sau này ngươi sẽ còn có tiền đồ hơn cả phụ thân ngươi nữa.”
“Đó là lẽ thường rồi, thanh xuất vu lam nhi thắng vu lam*.” Lục Tư Vũ mỉm cười nói, sống phải giữ hy vọng thì mới đi tiếp được.
*người sau giỏi hơn người trước
“Ơ, cái gì xanh cái gì lam, có nghĩa là gì?” Nhị bá mẫu thắc mắc hỏi.
Lục Tư Vũ bèn cười giải thích ý nghĩa câu thành ngữ ấy, lại cố ý dùng lời lẽ đơn giản cho dễ hiểu, biết nhị bá mẫu từ nhỏ ít học.
Một lúc sau, nhị bá mẫu mới gật gù:
“À, thì ra là thế, không hổ là người có chữ nghĩa, Tiểu Vũ nhà ta nhất định mai này sẽ làm nên nghiệp lớn.”
Lục Tư Vũ cười bất đắc dĩ, nhìn bộ dáng nhị bá mẫu vẫn dường như còn mơ hồ, nhưng mà đã khen thì cứ khen cho trót, cũng là một bản lĩnh.
Cơm nước xong, đại bá mẫu căn dặn con trai trông nom ba đứa nhỏ, còn hai cặp vợ chồng cùng Lục Tư Vũ thì sang gian phòng bên.
Ngồi vững chỗ, đại bá lôi từ trong ngực ra chiếc túi đựng tiền được cất rất kỹ, dốc đồng tiền ra đếm từng chiếc một.
“Tổng cộng ở đây là ba ngàn không trăm năm mươi văn, nhưng trong làng vẫn còn vài nhà chưa trả tiền, chi phí hôm nay là…” Đại bá nhất thời lúng túng, chưa kịp nhẩm được ngay.
“Chỗ ta còn năm mươi văn, hôm nay tổng cộng chi phí là hai ngàn không trăm tám mươi văn, lãi được một ngàn không trăm hai mươi văn.” Lục Tư Vũ tiếp lời.
“Phải rồi, phải rồi,” đại bá nghe vậy cũng không mấy minh bạch lắm, nhưng vẫn theo thói quen gật đầu lia lịa, “tính như kế hoạch lúc đầu, hôm nay lắm thì cũng chỉ kiếm được bảy mươi văn thôi.”
Theo dự tính, giá mua ban đầu là mười cân hai mươi chín văn, bán ra mười cân ba mươi văn, tổng cộng bán bảy trăm cân, cũng chỉ lãi được bảy mươi văn. Chẳng ngờ Lục Tư Vũ chia loại tường tận, lại bán giá cao cho nhà giàu, thế mà lời gấp hơn mười lần.
“Thực ra… bảy mươi văn cũng đã là lớn lắm rồi.” Đại bá mẫu lắp bắp.
“Thế… thu được từng này tiền thật là ngoài sức tưởng tượng…” Nhị bá mẫu cũng nghẹn ngào.
Đại bá nhìn đống tiền cũng không nhịn được mà nuốt nước bọt:
“Ta cũng không ngờ lại kiếm được ngần này.”
Cả gian phòng đều ngẩn ngơ nhìn đống tiền trên mặt bàn. Khác với những lần trước, dẫu rằng trước đây cũng là tự tay họ chắt chiu từng đồng, ấy vậy mà lần này, chỉ trong chốc lát mà có được số tiền lớn như vậy, đối với một kẻ dân quê quanh năm lam lũ mà nói, cầm số tiền này trong tay lại có phần thấp thỏm, như thể kiếm được không đúng với sức mình bỏ ra.