“Đa tạ.” Lục Tư Vũ mở lời cảm kích.
“Tiểu hài tử ngươi sao mà cứng đầu vậy.” Trang Cẩm Hàn cười xòa, xoa nhẹ đầu hắn.
“…Ngươi nên đi bắt mạch lại đi,” Lục Tư Vũ âm thầm phàn nàn trong lòng, hắn cứng đầu chỗ nào chứ?
Hai người ở ngoài đợi chừng hơn mười phút, cuối cùng cũng trông thấy một chiếc xe bò lững thững tiến lại gần. Xe bò vào thành không thể chạy nhanh kẻo gây va chạm, nên tốc độ rất chậm.
Khi xe đến gần, đại bá và nhị bá mới nhận ra Lục Tư Vũ đã quấn thành một đống.
“Tiểu Vũ, là ngươi à? Vừa nãy xa quá còn ngỡ ai, sao lại đứng ngoài này chờ?” Đại bá vội hỏi.
Lục Tư Vũ mỉm cười, chỉ Trang Cẩm Hàn bên cạnh: “Đại bá, nhị bá, vị này là Trang thiếu gia, người cần mua ít than, vừa khéo gặp nhau nên bọn ta cùng ra đây đợi. Hình như hôm nay hai bá mang rất nhiều than theo.” Thấy trên xe chất đầy than, hắn lấy làm lạ, không ngờ có thể chở nhiều như thế.
“Chẳng phải ngươi bảo loại than vụn kia bán được nên chúng ta cố ý gom cho đầy xe, không để dính ẩm mà hỏng mất.” Đại bá đáp.
Than rất dễ hút ẩm, nhất là ở vùng phía nam vốn lạnh ẩm đặc biệt, nên càng cần cất giữ cẩn thận.
Trang Cẩm Hàn đã hỏi giá loại than tốt trước đó, lúc nhìn thấy mấy bao than vụn liền hỏi: “Than này bán bao nhiêu một cân?”
Đại bá lấy làm ngạc nhiên, lại nhìn sang Lục Tư Vũ, thấy hắn khẽ gật đầu mới đáp:
“Mấy loại than này vốn giá ba văn một cân, nhưng đã được tuyển lựa, nên nếu muốn mua thì mười cân hai mươi tám văn, không biết ý thiếu gia ra sao…”
“Ồ, tức là đều là than tốt cả phải không?”
“Phải, phải, đều tốt cả, chỉ là hơi vụn một chút thôi.” Đại bá vội gật đầu, sợ người ta lầm tưởng than vụn không dùng được.
“Nếu đều là hàng tốt, vậy tất cả số than này ta mua, vẫn trả các ngươi ba văn một cân.” Trang Cẩm Hàn nói, “Nơi này hơi chật, đem xe bò kéo vào bên trong, chúng ta vào nhà thương lượng tiếp đi.”
“Được, được.” Đại bá mừng rỡ kéo xe bò đi, mọi người cùng nhau tiến vào.
Chẳng mấy chốc, xe bò ghé sát cửa sau Trang phủ.
“Phú Quý, ra đây một chút!”
“Dạ, thiếu gia có gì sai bảo?” Phú Quý nhanh nhẹn đi ra, vừa nhìn thấy xe bò liền hô lên: “Than kìa, than thật này, thiếu gia, vậy là từ nay người chẳng sợ lạnh nữa.”
“Bớt lời, lo phụ ta khiêng số than vào, các bao này đều phải chuyển hết đấy.” Trang Cẩm Hàn chỉ về đống than trên xe.
“Ơ, sao nhiều thế này?” Phú Quý có chút e ngại.
“Để ta giúp cho, mấy chuyện này ta rành lắm,” đại bá vội nói, “Để ta khiêng vào cho ngươi, muốn đặt ở đâu, xin cứ dặn.” Nói xong, đại bá liền vác một bao than lên vai.
Nhị bá phía sau cũng xắn tay bê một bao, chờ Trang Cẩm Hàn phân phó là sẵn sàng chuyển vào.
Trang Cẩm Hàn đứng ngẩn ra một chốc, lại liếc nhìn Lục Tư Vũ bên cạnh vẫn quấn mình trong áo ngoài.
Lục Tư Vũ vô tội đáp lời: “Ta khiêng không nổi đâu.”
Ý hắn rất rõ: không phải không muốn giúp, mà là sức có hạn, không khiêng nổi mà thôi.
Trang Cẩm Hàn hiểu ngay ý, khẽ thở dài, liền bảo đại bá và nhị bá khuân than vào trong.
Than vụn tổng cộng hai trăm cân, tức là sáu trăm văn tiền, Trang Cẩm Hàn lại mua thêm hai mươi cân than tốt, tất cả vừa tròn bảy trăm văn.
Đại bá cầm lấy tiền, nét mặt vui đến nở hoa, vốn dĩ cứ nghĩ chỗ than vụn này không bán được, giờ lại bán hết sạch, mà giá vẫn ba văn mỗi cân, cứ thế mà tính thì nhiều thêm hai văn mỗi cân so với than tốt, hoàn toàn là lời to rồi.
“Đa tạ thiếu gia.” Đại bá vui mừng nói, dù Trang Cẩm Hàn tuổi chỉ mười bảy mười tám, song thân phận thiếu gia không quan trọng tuổi tác.
Lục Tư Vũ hà hơi vào hai bàn tay, định cởϊ áσ khoác ngoài của Trang Cẩm Hàn ra.
“Không cần đâu.” Trang Cẩm Hàn vội ngăn lại.
“Ta chú ý lắm, không làm dơ áo của huynh đâu.” Lục Tư Vũ có chút ngại ngần.
“Không, ý của ta là áo này tặng cho ngươi, hôm nay thấy ngươi mặc mỏng quá, lát nữa trở về e rằng lạnh mất. Cứ khoác lấy mà về đi.” Trang Cẩm Hàn nói, trong lòng thật đúng là nghĩ như vậy, sợ Lục Tư Vũ suy nghĩ nhiều tưởng y coi thường hắn.
Lục Tư Vũ kéo thử chiếc áo trên mình, cười tươi đáp: “Vậy thì ta đa tạ Trang ca. Dù sao bây giờ ta thấp bé, áo này mặc thêm mấy năm nữa cũng còn vừa.”
Sĩ diện lớn bằng trời, không nhận ân huệ của ai cả? Không, không, chuyện đó với hắn đâu có tồn tại.
Kỳ thực Lục Tư Vũ vốn chẳng nghèo, lại cũng chẳng phải kẻ câu nệ cái gọi là sĩ diện.
Trang Cẩm Hàn nghe ra sự thay đổi trong lời Lục Tư Vũ, từ “Trang huynh” thành “Trang ca”, ấy chẳng phải chỉ đổi một chữ mà đã là biểu hiện…Lục Tư Vũ thực lòng xem y là bằng hữu rồi.